Kỉ niệm ngày này năm xưa 2 tuần trong khu cách ly tập trung Covid, lúc đấy sao mà buồn sao mà hiện sinh thế :)) đúng là cái gì qua rồi cũng xong, năm nay vẫn đọc lại Trần Dần nhưng tươi vui :))
—-
15/12/2021
“Trong mịt mù khói trắng. Chân tôi đi đâu tôi theo đấy. Chỗ nào cũng khói. Chân đưa tôi lên Giám. Trên Giám có ngã tư Giám. Ngã tư Giám rét. Ngã tư láo nháo khói. Ngã tư láo nháo bóng tối với tường cổ. Ngã tư láo nháo gió và lá. Chân đưa tôi sang bên phải. Bên phải đầy những ngã tư và những cột đèn…”
Không hiểu sao mỗi lần đọc đoạn này của Trần Dần, tôi lại nghĩ đến khung cảnh của một đêm Noel rất muộn, lúc tất cả đã trở về từ nhà thờ, chỉ còn “tôi” trong mịt mù trắng, với ngã tư và ngọn đèn. Những ngày này, nằm trong khu cách ly, trên đống chăn nệm rằn ri màu xanh bộ đội cấp, tôi lại càng muốn đọc lại Trần Dần. Và trong lúc đi tìm cái đọc với số kb ít ỏi, tôi lại vấp phải đoạn này trên blog thuykhue:
24/12/1954, đêm Noël, Trần Dần ghi:
“Bước quanh bờ Hồ. Trời tôi tối. Còn vẳng tiếng hát micro nhà thờ buông trầm trầm. Hai thằng đi. Tôi và Lê Ðạt. Buồn quá. Ðây là những lúc người tôi hẫng lắm. Rỗng lắm. Tôi còn đầy dư vị những câu chuyện trao đổi đêm nay về chính sách văn nghệ. Dư vị chua, đắng, nhạt thếch.”
Chẳng hiểu sao ấy, bài thánh ca lúc nào cũng buồn.