Dạo này mình đang cố kiềm chế cảm xúc của bản thân nhưng mình cảm thấy dường như khi mình càng hiểu rõ về thế giới này thì càng cảm thấy tồi tệ và không hợp lý chút nào. Do đó cảm xúc trong mình cũng trở nên tiêu cực hơn. Mình cũng đã tự hứa với lòng là sẽ không viêt dựa trên cảm xúc nữa, vì yêu chiều cảm xúc của bản thân chính là biểu hiện của sự yếu đuối và phản khắc kỷ.

Mình đang rèn luyện các bài tập luyện khắc kỷ nhưng ban đầu rất khó để thực hiện bởi vì cảm xúc bị đè nén luôn trực chờ bùng phát không kiểm soát được. Hóa ra, việc trở nên khắc kỷ thực sự không dễ như mình tưởng, đó sẽ là hành trình dài vô tận và mình muốn tận hưởng.

Mình sẽ chỉ trải lòng ở đây một chút thôi, bởi vì mình sẽ ngay lập tức quay trở lại giải quyết các công việc và tiết chế cảm xúc của bản thân, không được yêu chiều cảm xúc của bản thân.

Bài tập khắc kỷ: Phớt lờ cảm xúc
Hãy tưởng tượng rằng, chúng ta chỉ như những con vật của tạo hóa, dưới góc nhìn của những vị thần, mỗi cá thể con người cũng như khi chúng ta quan sát loài kiến vậy: Bao gồm các hoạt động bản năng: Ăn, ngủ, sinh hoạt cộng đồng, sinh sản,…. vốn dĩ không có yếu tố cảm xúc ở trong đó.

Ác mộng của thời ấu thơ, là những bữa cơm đột ngột phải dừng lại vì mẹ ném đũa, ném bát.

Từ nhỏ, mình luôn là đứa gan dạ nhất trong khu, dắt anh chị đi vệ sinh vào buổi tối, đọc truyện ma không hề bị ám ảnh , xem phim trinh thám cũng chỉ háo hức tò mò suy ngẫm về manh mối, nhưng mình sợ nhất tiếng va chạm của các vật dụng, bát đĩa đặt mạnh xuống mặt bàn, đũa bị ném vào bồn rửa bát, rổ rá đụng vào nhau, và tiếng cây lau nhà va vào chân bàn, chân ghế.

Nỗi ám ảnh khác của mình là khi mình lỡ miệng, một lời nói, một hành động không “phải phép” có thể khiến mẹ cáu giận, cơm không lành, canh chẳng ngọt nữa.
Không biết nên buồn hay là vui, từ khi nào mà mình đã uốn nắn bản thân trở thành “con gái hoàn hảo” để chuyện xưa không lặp lại nữa. Những cơn giận của mẹ giảm dần, nhưng vẫn không biến mất.

Mình rất thương mẹ, xét cho cùng tận sâu trong tâm hồn, mẹ cũng chỉ là cô bé con từng bị tổn thương trong quá khứ. Mẹ không biết cách, mình sẽ dạy mẹ. Hơn mười năm làm nền tảng, lại hơn mười năm chuyển biến tốt nữa, mình đã xếp những chuyện ngày xưa vào ngăn kéo quá khứ, rất mờ nhạt trong tâm trí mình rồi.

Hôm nay mình lại phát hiện, bố mình cũng không biết cách, vết thương năm xưa mình ngỡ đã trôi vào dĩ vãng, nay lại tấy lên, hơi rách miệng.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mình đã nghĩ ước gì có thể biến mất.

Sau khi năm 2023 kết thúc tôi tự nghĩ mình đã đạt được những gì trong năm này, tôi có một mối tình kéo dài khoảng 5 tháng, đây là mối tình đầu tiên của tôi và tôi thực sự đã biết thế nào là yêu trong khoảng thời gian này, tiếc rằng nó ngắn quá. Trong năm này, tôi cũng đã có một chuyến đi camping với anh chị đồng nghiệp, đây cũng là chuyến đi đầu tiên của tôi. Và một điều nữa tôi thực sự biết ơn trong năm 2023, đó là chúng tôi đã có thêm một thành viên mới, PUTIN, đứa cháu vô cùng dễ thương của tôi, nó cực kì đáng yêu, tôi đã rất nhớ nó khi nó phải sang Nhật Bản với bố mẹ nó.

Điều cuối cùng mà tôi muốn cảm ơn năm 2023 là tôi đã có cuộc sống trọn ven với gia đình mình, những bữa cơm đầy đủ thành viên kể từ khi chị gái tôi đi du học, những cuộc trò chuyện và cả những bức ảnh quý giá.

Sau tất cả tôi mong gia đình, bạn bè và cả mọi người đọc bài viết này sẽ có một năm mới bình an, hạnh phúc, mạnh khỏe và sự biết đủ.

Vào năm 2063, có một cô gái tên là An và cô là một cô gái người Việt đã sống ở bên Mỹ được khoảng 5 năm rồi, khoảng thời gian ở đó thì cô đã làm quen và có được 2 người bạn. Hôm nay Anna và Atsuko tới căn hộ mà cô đang ở, họ đứng bên ngoài gõ cửa: “Này An, bọn tớ tới rồi này! Cậu chuẩn bị xong chưa?” An trả lời: “Các cậu đấy à? Tớ ra ngay!” An mở cửa ra thì đó không phải là họ, mà là một con robot, nó đã giả giọng họ. Con robot chụp lấy tay cô, và lấy một miếng vải chụp vào mũi cô khiến cô ngất đi. Cô tỉnh dậy thì thấy mình đã bị trói và bịt miệng, và đang nằm trong một chiếc xe van. Con robot lái chiếc xe đi xa khỏi thành phố, qua một khu rừng và tới một căn dinh thự. Nó mở cửa xe và lôi cô ra, rồi vác cô lên lưng, cô đang được đem vào căn dinh thự. Có một người đàn ông đi ra, hắn ta quan sát cô thật kĩ, rồi hắn ta bảo con robot đem cô vào một căn phòng. Con robot sau đó đã cởi trói và gỡ bịt miệng cho cô, An đã cố gắng giằng co nhưng không thể, và con robot ném cô vào một cái lồng và nó đã khóa cửa lồng lại.

Khi mình lên trang này mình đã vô cùng kinh ngạc với chất lượng của những bài viết ở đây, 574 chữ không phải là giới hạn mà là một điểm kích phát sự sáng tạo.

Mình muốn mua một ngôi nhà ở gần biển.

Từ hồi nhỏ, mình đã luôn mơ ước về một căn nhà thuộc về mình, theo cái kiểu phù hợp với định nghĩa của cả pháp luật lẫn trái tim của mình. Tức là ngôi nhà ấy sẽ ghi tên mình trên tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản và đồng thời ngôi nhà ấy cũng rất “mình”, một bản mở rộng của cô gái bên trong mình mà có lẽ có những khía cạnh không ai tỏ tường.
Mình lớn lên ở một thành phố biển, nhưng tuổi âu thơ của mình phần nhiều gắn liền với “thành phố” hơn là với “biển”. Sau này, khi đã trưởng thành hơn, mình đã chuyển đến một thành phố khác, ngày một thêm quen thuộc với cuộc sống trong công viên của loài người, giữa những tòa nhà bê tông cốt thép cao sừng sững và dòng người hối hả ngược xuôi, giữa những khói bụi ô nhiễm và những giờ làm việc bất tận ở văn phòng, chẳng mấy khi nhìn thấy mặt trời.

Cuộc sống của mình ở thành phố này đã trải qua hai lần đổi khác, lần thứ nhất mình mua một cái nhà, và lần thứ hai thì mình nhớ biển. Lần thứ nhất, nếu phải dùng một cái tên để gọi, thì có thể coi là một lần level up trong cuộc sống của một cô gái thời hiện đại, tậu một tài sản thuộc về mình, bắt đầu cuộc sống độc lập. Mình đã cứ như vậy mà thẳng tiến về tương lai, cho đến ngày mình va phải một chướng ngại. Trong lúc bản thân mong manh nhất, không như kỳ vọng, mình đã lựa chọn lùi bước. Khi ấy, mình cần một khoảng lặng, nhưng rồi mình đã nhút nhát tới nỗi kéo dài quãng thời gian liếm láp vết thương ấy thành như vô tận. Mình đã đóng cửa chính mình với thế giới.

Lần thứ hai mình đổi khấc chính là khoảng thời gian này, khi mà mình đã tìm lại chiếc chìa khóa từng phủ bụi năm xưa, nhón những bước nhỏ rón rén rồi dần dà háo hức chạy nhanh hơn, lao về phía những thử thách mà cuộc sống đặt ra cho mình, lao về phía những thách thức chính mình muốn vượt qua. Mình đang thành công, từng chút mỗi ngày.

Việc tiếp theo trong check list “My challenge” là mua căn nhà gần bờ biển này. Giữa ba sự lựa chọn của lần này, mình sẽ lựa chọn thế nào?

Năm nay,
mình sẽ chuẩn bị để sự thành công và sự nổi tiếng ập tới bất kỳ lúc nào.

Chắc chắn trong năm nay…
Chuẩn bị, kiên trì và tiếp tục bước.

Mạnh dạn lên, dấn thân đi…

chúc tất cả mọi người đọc được dòng chữ này một cuộc đời an nhiên, hạnh phúc và tràn ngập may mắn. Vì những người tìm tòi, khám phá sẽ luôn tìm được thấy sự mới mẻ và kì diệu trong những phút giây vô thường của cuộc sống.

Tối về mình ngồi lật friendlist trên facebook. Thỉnh thoảng vẫn lật ra và xóa bớt những người mình đã và sẽ không còn liên hệ. Việc này mình vẫn hay làm và thường mỗi lần unfriend một lượng tương đối mà không phải suy nghĩ nhiều lắm. Mình không nhớ Facebook cho giới hạn bạn là bao nhiêu, chắc chắn là mình còn xa lắm mới đạt tới giới hạn ấy. Có điều mình nhớ đọc ở đâu đó là mỗi người chỉ có thể làm ‘bạn’ được với 150 người khác là tối đa. Định nghĩa ‘bạn’ của họ là gì mình không nhớ rõ lắm, có lẽ là có giao thiệp, có quan tâm, có dành thời gian cho nhau. Mình unfriend tuốt tuột những người còn lại!

Mình ghét các hoạt động xã hội. Mình ghét cảm giác ngồi trong những cuộc họp vô dụng, nghe những câu đùa gượng gạo và nặn ra một nụ cười gượng gạo. Mình ghét khen áo xống người này, tóc tai người kia. Mình không chịu được cảm giác cô đơn trong đám đông và càng không chịu được khi người ta giả vờ thích thú khi ở giữa những người xa lạ. Kinh khủng! Và đến một lúc, mình nhận ra mình ‘tưởng’ rằng mình thích làm việc nhóm mà thực ra không phải, rằng định nghĩa ‘làm việc nhóm’ của mình khác xa với thế giới! Mình tưởng mình hướng ngoại, mà có lẽ cái tôi hướng ngoại của mình chết ngắc từ thời mình thôi lang thang bêu nắng và bắt châu chấu rồi! Người ta vẫn cứ cô đơn trong đám đông, và nhiều lúc giữa đám đông, cái sự cô đơn mới càng trở nên cùng quẫn tột độ! Những đứa trẻ mình biết, đứa nào cũng có vài tài khoản facebook và đứa nào cũng dùng nhiều hơn một mạng xã hội. Chúng nó có hàng nghìn ‘bạn’ và chúng nó cô đơn biết chừng nào! Chúng nó sợ biết bao nhiêu, và người lớn thì coi nỗi sợ của chúng nó như là một thứ bệnh hoạn!

Thôi thì mình hi vọng vào tiến hóa! Có lẽ đến một lúc nào đó cô đơn sẽ không còn là nỗi sợ hãi ghê gớm có thể khiến cho người ta lâm bệnh mà chết nữa!

Công việc khiến mình hay được tiếp xúc với trẻ con và bọn thiếu niên mười mấy tuổi. Mình nhận ra một sự thật là càng ngày con người càng cô đơn. Như mình với em trai, cách nhau có 4 năm mà tuổi thơ đã hoàn toàn khác hẳn. Ngày bé, trước khi bố mẹ xây nhà, mình sống trong một ngôi nhà cấp 4 mưa là dột tứ tung. Cái cổng nhà mình hồi đấy thấp tịt và sơ sài kinh khủng, chưa bao giờ khóa chân được mình trong nhà. Mẹ có khóa trái cổng trước khi đi chăng nữa thì con bé 5 tuổi là mình cũng vẫn có thể vắt người trèo qua cổng mà lẻn béng ra ngoài chơi. Tuổi thơ của mình là cỏ may giắt đầy gấu quần, là cào cào châu chấu, là lang thang nghịch đất cát với bọn trẻ con hàng xóm. Lên 7 tuổi thì nhà xây xong, mình và em trai mỗi đứa có một phòng và thế là cái tuổi thơ đầy bụi đất lùi thẳng vào dĩ vãng. Em trai mình hồi bé hầu như không có bạn. Nó chỉ có mình (mình hay kể những chuyện thần tiên nhảm nhí mình nghĩ ra cho nó nghe) và bộ đồ chơi xếp hình kiểu lego không nhớ được ai tặng cho. Mình nhớ hồi bé nó hay ngồi nói chuyện một mình!

Em ruột mình, may quá, lớn lên không đến nỗi nào. Đến bây giờ, mình lại có một đứa em họ tầm 16 tuổi suốt ngày nhốt mình trong phòng, chỉ ra ngoài khi đi học, đi ăn và đi tắm. Em ruột nó thì ngược lại, suốt ngày lao ra đường tìm bạn chơi. Nhiều lúc mình đi trên đường nắng chang chang thấy thằng bé đầu trần đạp xe một mình… Con bé lớp 9 mình đang dạy thì cũng có 2 thú vui là ngồi xem anime và đi xe đạp loanh quanh lúc tan tầm. Một mình nó ở với hai ông bà hơn 80 tuổi suốt cả ngày! Con bé có vẻ thích mình vì mỗi lúc mình đến thì nó nói lung tung đủ chuyện, nhưng ở trường nó chẳng chơi được với ai. Đại khái là nó cũng không thấy buồn khi ở một mình. Chỉ hi vọng chúng nó cũng sẽ lớn lên không đến nỗi nào.

Người lớn bảo chúng nó tự kỉ, thậm chí có người ác miệng nói bọn trẻ có lối sống bệnh hoạn. Chẳng cần gì cả, chẳng quan tâm ai cả, chỉ cần wifi! Ừ thì cách giải thích dễ dàng nhất về những hành vi kì lạ của người khác là họ bị điên, có thế thôi! Mình hỏi chúng ‘có cô đơn không?’ Chúng sẽ cười. Phải thế nào thì người ta mới cười vào nỗi cô đơn?