for the first time in his life, he tried to write
i haven’t been oke for a long time, about two years ago. I met a girl. it is like god gives you a big chance when you prepare nothing for it. when i met that girl i thought and i knew that she was the one. but at that point i’m still young and stupid i’ve made some stupid things. i didn’t respect her words and tried to push everything so fast. In some way, i lost her when i thought that i had her. i don’t want to go into details but the point is i was given a chance, but i did it the wrong way. we always know that we’ve to get over the past and learn from it. but i think there is something we can’t forget. i know this is the time i’ve to pick myself up again without looking back all the time and preparing for the next chance. and i hope that when it comes i won’t do it wrong.
we all make choices in life. the hard thing is to live with them.

Một chút câu chuyện mà tôi nghĩ sẽ kể cho cha xứ để ông có thêm tư liệu giảng trong lễ.

Chuyện bắt đầu từ con chó kế nhà vợ tôi, nó hung tợn, luôn chực chờ cắn người khác và nó cắn rất nhiều người rồi. Tôi từng tự hỏi tại sao con chó đó dám hung tợn như thế? Phải chăng chủ nó từng chiều nó từ lúc nó còn hiền lành hoặc do sự giam cầm như bao nhà thú quyền từ nói? Đến gần đây tôi gặp thêm một việc cũng liên quan đến một con chó hung tợn. Gần nhà tôi cũng có một con chó bị xích, nó luôn vồ tới mỗi khi tôi phóng xe ngang qua. Đến một hôm vợ chồng tôi đi nhà thờ về, đến gần cửa nhà tôi thì con chó đó đột nhiên bị đứt dây.​ Vợ tôi nói rằng nên chóng vào nhà vì con chó đó có sẽ thể xồ tới cắn chúng tôi, tôi cũng nghĩ thế. Nhưng rồi một việc làm tôi bất ngờ. Con chó hung tợn lung phóng căng dây hết mức kia không hề có ý xồ tới chúng tôi. Nó luống cuống, lo sợ và hoảng loạn. Trong một phút dây nào đó, tôi đã nghĩ rằng nếu có tay như người hẳn nó đã tự gắn lại dây trói cho mình. Con chó kia hẳn đã lo sợ và không dám làm gì những con người xung quanh, bởi nó biết chủ nó không có ở đó. Một cú cắn của nó hoàn toàn có thể mang lại một cú đá hoặc thậm chí một khúc cây vào đầu nó, hay tệ hơn là nó sẽ chuyển sinh dưới dạng xào lăn bên chén nước chấm. Nên nó sợ, nó cuống cuồng. Con chó ở nhà hàng xóm vợ tôi thì khác, nó biết rõ chủ nó luôn ở đó, nó đã cắn người và chủ nó xem nó như một đứa con bé bỏng cần được bảo vệ. Nên nó bị tước đi sự giáo dục từ chính chủ nhân mình. Có thể nó vui vì đời chó chỉ cần thế. Nhưng đôi lúc tôi tự hỏi nếu đổi lại không phải là đời chó mà là đời người thì sao? Đôi lúc sự bảo bọc và tha thứ mù quáng kia chính là sự ngạo mạn đáng khinh khi mà họ cho rằng mình là người tốt đẹp và đặt những người xung quanh vào tình thế dễ bị phương hại. Và lần nửa, sự “vị tha” kia chẳng làm họ trở nên cao trọng hơn, điều đó chỉ cho ta thấy họ đang chết dần trong sự ngạo mạn và mù quáng của bản thân. Điều đó có lẻ chỉ đỡ tệ hơn khi thứ họ nuôi là một con chó, một loài vật sẽ chết trước họ. Nếu không thì chúng ta sẽ lại thấy những con chó ngơ ngác, muốn nối lại sợi dây khi chủ chăn của chúng không còn bên chúng. Nhưng tôi nghĩ không phải ai cũng “hiền” như chúng tôi hôm đó với con chó kia.

Có một đứa em gái là như thế nào?

Tôi hỏi Minh Ánh nhưng cô ấy không nói gì. Phải chăng Ánh chưa bao giờ nghĩ tới điều ấy?

– Nhưng tụi em rất hay cãi nhau. Ánh nói, giọng khàn khàn của người hút thuốc quá nhiều và ngủ quá ít.

“Như dở hơi”, “ghét”, “hãm” là một vài từ tôi nghe loáng thoáng được. Trong quán người ta bật nhạc rất to. Bài Periphery của Fiona Apple.

– Tôi cũng đã từng có một đứa em gái, Ánh ạ. Chỉ khác một chút. Em gái tôi là kiểu trầm tính. The one who doesn’t have fun at parties. Ngồi thu lu một góc, nhìn vào khoảng không vô định. Không nói nhiều, ngay cả với thằng anh như tôi.

– Tôi đã mất một đứa em gái, Ánh ạ.

– Anh từng hỏi người em gái đó nghĩ gì trong đầu chưa?

– Tôi chưa kịp hỏi. Mà cũng không định hỏi. Tôi sợ những thứ tôi có thể đã nghe được.

Chúng tôi không nói thêm câu nào. Máy pha cà phê vẫn đang chạy, radio chuyển sang A Bit of Sweetness của M83.

Tớ là một trong những kẻ may mắn.
Và tớ biết rằng mình là kẻ may mắn trên thế gian này. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tớ yêu bản thân và hài lòng với cuộc đời. Các cậu có thể mắng tớ là đứa viển vông và suy đồi vì sung sướng quá, bởi tớ cũng hoàn toàn nhận thức được điều tệ hại đó của mình. Và để biện hộ cho bản thân, tớ muốn mọi người biết cho rằng tớ không hề mong muốn thói tệ hại đó hiện hữu ở mình. Các bạn có thể hiểu cho tớ hoặc không, rằng đôi khi (mà thật ra là hầu hết thời gian) tớ không thể điều khiển tâm trí của mình, tớ không thể bắt nó muốn những điều tớ nghĩ rằng mình nên muốn. Tớ không muốn lúc nào cũng thở ra những nỗi buồn và quanh quẩn trong óc là những điều chán sống. Tớ chẳng thấy điều đó có chút gì là hợp thời hay thượng đẳng như một số người hay tỏ ra vậy bằng cách đi lượm lặt mấy câu quote sầu đời rồi treo lên facebook. Tớ buồn chỉ vì tính tớ hay buồn. Và thế là tớ cứ buồn mãi, nỗi buồn nó cứ chạy mãi trong óc tớ như cái biểu tượng vô cùng, quanh quẩn, lặp lại, chẳng thấy lối ra.

Cụ thân sinh ra tôi là nông dân. Năm mười sáu tuổi, cụ muốn học bách khoa nhưng không có tiền ăn học, đành thi an ninh. Đấy là tầm những năm tám mấy. Năm chín mấy cụ mua được mảnh đất đầu tiên, 20m2, gần bát tràng, cất cái nhà mái tôn, đào một cái giếng, rồi lên biên giới công tác. Cái nhà tôn là nơi tôi lớn lên. Nước giếng thất thường còn nước máy nặng mùi nên mẹ con tôi hay dùng nước mưa. Ngoài ra mẹ tôi không kéo được giếng sâu, và mỗi khi lũ lên thì nước giếng không dùng được. Chỗ đấy chân đê sông hồng, và tầm những năm chín mấy thì lũ vẫn lên đều mỗi năm. Sau đó nhiều năm thì mẹ tôi bị ung thư. Tôi nghi ngờ là do cái mái tôn xi măng. Hồi đó mẹ tôi hứng mưa từ mái nhà và dẫn nước vào cái bể xi măng bên cạnh. Tôi đoán đó là loại xi măng đen rẻ tiền, rất độc. Hồi đó không ai biết điều này. Chỉ khi người bắt đầu chết thì ta mới biết, chuyện đời thường là vậy.

“Năm chín mươi mấy tui là diễn viên đóng TV nổi tiếng” còn năm chín mươi mấy tôi ba bốn tuổi, đang còn bé và vui. Hơn 20 năm đã qua, tết vừa rồi tôi có quay lại thăm căn nhà. Nó vẫn y nguyên, không xây sửa, người mua cũ giữ lại và cho thuê, với giá rẻ bèo. Cây bàng vẫn còn, bé nhỏ, khô cằn, già nua. Đó từng là cây bàng đầy sâu róm mà hồi bé tôi thường rón rén đi qua. Hơn 20 năm sau nhà tôi đã tiến vào trung tâm thành phố, mà như tôi nói với đám bạn tôi, tiến từ vành đai 4 vào vành đai 2, mất nguyên 1 đời người. Một đời để cụ tôi đi từ công dân hạng 4 lên công dân hạng 3, nhưng vẫn chưa trọn vẹn. Cụ tôi có một giấc mơ, rằng muốn sáng thấy mặt trời, tối thấy mặt trăng. Tôi từng nghĩ đây là mơ ước vớ vẩn, nhưng giờ nghĩ lại thì tôi cho rằng đó là mơ ước đẹp. Cụ tôi đã mơ một giấc hơn 30 năm. Trong thời đại quẹt quẹt vuốt vuốt thì đó là một sự vĩ đại.

Tôi ghét những ước mơ đánh thuế lên người khác. Ghét những giấc mơ nấp dưới lý tưởng. Ghét những người nấp dưới ngây thơ. Nhưng cuối cùng, trong một giây phút bú cồn thần kì, tôi hiểu ra rằng cuộc đời này đáng sống vì những giấc mơ. Và vì thế tôi có nhiệm vụ giúp đỡ những giấc mơ thành hiện thực. Kì lạ thay là những năm 20 tôi từng nói y hệt như này, với gái này gái nọ, nhưng lúc đó là vì muốn sờ vào cái giữa hai chân. Giờ thật lòng hơn, tôi thề. Sống bao năm cuối cùng cũng tích đủ chân thực để thề, thật là bước tiến lớn cho tôi.

Vậy đấy, giờ tôi sống tử tế tương đối và kiên nhẫn lĩnh lương tháng. Có thỉnh thoảng tôi thèm ăn thịt chó, nhưng chỉ tưởng tượng miếng thịt với đĩa mắm tôm một chút rồi quên đi thôi.

Trong mơ tôi thấy mình dũng cảm, quả quyết và nhanh gọn lẹ hơn rất nhiều. Tôi đã mơ cứu bạn này bạn kia, hành hiệp trượng nghĩa, truy tìm tội phạm… Giấc mơ có phải cũng thể hiện một tầng ý thức mà người ta hay gọi là subconscious. Thế có thể diễn giải: khao khát tiềm thức cháy bỏng của tôi là muốn thành người hùng, là cứu thế giới. Và quyết đoán. Nhỉ. Hoặc khao khát quyết định nghỉ việc thì nghỉ ngay đi, nghĩ hai tháng mà đến lúc đã nghỉ vẫn nghĩ. Mỗi lần phải nghĩ gì nhiều tôi lại táo bón. Tôi ghét táo bón. Lần này để nặng nữa là tôi phải nội soi trực tràng. Một đứa mà tay trai chưa nắm, phải nằm xuống nội soi trực tràng làm tôi không khỏi quặn lòng thổn thức.
Ngoài lúc mơ, tôi là một con người bình lặng mà nếu dùng Ielts writing được học để chị mức năng lượng bản thân thì bảo là đồng bằng và trung bình chỉ vừa trên mức 0. Rồi tôi đã làm việc đến mức năng lượng trên 0 một tí đó bị hút cạn về âm.

Tôi làm full ở một nơi anh chị chủ là vợ chồng. Anh chị ít nói gì với nhau. Mỗi người một việc, hai người không việc thì cũng soạn đọc tài liệu cho dự án riêng. Dù những lúc nói chuyện ít ỏi tôi chứng kiến là cãi nhau, nhưng phần lớn thời gian tôi nhận ra họ đã bình yên. Cãi một tí rồi thôi, không nhây lầy không dây dưa. Mục tiêu đời tôi: có một người ở cạnh mà không thấy luỵ lạc, không thấy cáu gắt vì cái thói xem người khác là một phần của mình. Cái kiểu đó làm khổ nhau. Hôm nào đó xem phim bạn nữ bảo nghĩ đến việc ai đó là một phần của mình, thấy hạnh phúc. Tôi cũng là nữ nhưng tôi không thấy vậy. Tôi muốn là cá thể độc lập được tự do, cảm xúc không vay mượn.

Có đoạn mọi người hay nói về đám cưới. Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ cưới ai đó để cho bố mẹ được tick vào to-do list cuộc đời: gã chồng cho con. Và tôi có một ng chồng cũng muốn lấy vợ để hài lòng bố mẹ.
Rồi buổi tối hai đứa không có màn cãi nhau, việc ai nấy làm. Tự do trong hôn nhân. Yêu đương có phải thực sự cần có không, có giúp đi cùng nhau lâu hơn?. Tôi không biết, tôi chỉ biết ở cạnh một người thật khó. Nếu ở với một người và không càu nhàu, im lặng, thích thì làm gì cùng, không thì mỗi người một vùng riêng là ước mơ tôi. Ở chung vậy cho đỡ sợ ma là được. Không cần phong bì rửa chén nấu cơm giặt đồ. Chân ái.

Những ngày sắp tới chắc có lẽ sẽ có nhiều trài nghiệm thú vị hơn, những bạn học mới cần làm quen, nhưng có lẽ mình đã tự tin hơn xưa, không còn e dè nhút nhát như mấy năm trước. Mọi chuyện nên diễn ra từ từ, mọi người đã chuẩn bị hành lý xong xuôi, chiếc va li của mình mới về hôm nay. Mọi người sắp đồ cẩn thận, mình còn chưa biết bỏ gì vào trong balo. Có lẽ mình sẽ ưu tiên nhưng thứ quan trọng nhất.
Không biết ai sẽ là người chung phòng với mình, mình sẽ nói gì với họ, nói bằng tiếng Trung hay tiếng Anh, chả cái nào mình rành, có lẽ sẽ khoa chân múa tay cộng với một thứ ngôn ngữ lộn xộn và hy vọng họ sẽ hiểu.
Và hy vọng ở nơi đó mình sẽ có những bức ảnh đẹp.
19.02.2024
Attendez une personne

đêm đã về khuya
thành phố này, một thành phố đầy kiêu kỳ và lộng lẫy xưa kia, giờ đang đứng giữa lằn ranh của cái mới và cái cũ
như những người già, nó đi ngủ sớm hẳn, đặc biệt là khu vực nội thành, nơi vẫn còn gắng gượng lưu giữ những nét xưa cổ kính của một thời vàng son nhưng cũng đầy đau thương giằng xéo.
Không gian trầm lặng dưới mái hiên lúp xúp của một căn nhà be bé. Ở đây, cái gì cũng nhỏ, cái gì cũng bé, như hương như hoa của chốn cung đình, dẫu vậy tinh xảo là một nét không thể thiếu trong những thứ có ở xứ này.
Cái nếp sống ăn sâu vào hồn của người dân, song cơn hồng thủy đương đại đang dần nhấn chìm những tòa thành được cho là vững chãi nhất, những cung điện quyền uy nhất
Vẫn muốn lưu giữ nét xưa này

Chị là học sinh của tôi. Mỗi tuần tôi tới dạy chị học tiếng Anh tầm 2 buổi. Chị sống cùng em trai và con gái nhỏ học lớp 2. Trong nhà chị có cái đàn piano rất đẹp, và ngày ngày chị ngồi vài tiếng luyện giọng với cây đàn đó! Ngoài em trai chị, người thường rời đi ngay sau khi tôi tới thì không còn dấu vết của một người đàn ông nào khác trong nhà. Có lẽ vì thế nên căn hộ của chị rất nữ tính. Hoa trên bàn, búp bê matrioska trên nóc đàn và mùi nước hoa phảng phất.

Ban đầu tôi chỉ biết chị là ca sĩ mà không rõ chị hát gì. Sau đó thấy chị nhắc aria Hanabera, rồi lại nghe chị kể tập các quãng cao thì mới đoán chị hát opera. Tự dưng tôi thấy mến mến chị thêm chút chút! Tôi nói chuyện với mọi người về âm nhạc, ít khi dám nói ‘tôi thích nhạc cổ điển’ vì hai lẽ. Một là câu chuyện thường sẽ dừng luôn ở đó vì người kia không cùng sở thích. Hai là tôi cũng biết nói câu đó ra người ta sẽ nhìn mình theo kiểu ‘học đòi trí thức’. Tôi vẫn hay thấy gán cho bất cứ thể loại nhạc nào là ‘bác học’ cũng cứ là sự bất công! Thỉnh thoảng có người bảo (trước) với tôi là họ thích nhạc cổ điển thì lại toàn kể Richard Clayderman hay Secret Garden hay Yiruma, và thế là câu chuyện cũng dừng luôn ở đó!

Tôi hay nghe họ nói ca sĩ là nghề đơn giản và chủ yếu dựa vào năng khiếu và ngoại hình. Học hát thật ra gian nan vô cùng, và một ca sĩ được đào tạo bài bản như chị thường phải mất 8 đến 10 năm mới có bằng đại học. Những kì thi chị hát liền 8 bài, bài nào cũng quãng cao chót vót, hát đến độ bạt cả giọng và chị nói nửa đùa nửa thật là ‘rung cả bóng đèn’! Trước chị, tôi chưa bao giờ tiếp xúc với giới nghệ sĩ, nhưng nếu ai cũng được như chị thì quả thật họ rất chăm chỉ và quyết tâm. Chị học tiếng Anh với tôi, tôi thấy chị tiến bộ từng buổi một và chẳng mấy chị đã thấy bài tập tôi đưa quá dễ. Chị làm tôi thấy ngượng. Người được học ngôn ngữ thứ hai từ bé như tôi, đáng ra học sang ngôn ngữ thứ ba sẽ dễ, vậy mà tôi học tiếng Pháp cả năm vẫn trọ trẹ không nói được câu nào ra hồn!

Con gái chị xinh xắn và rất ngoan. Chị bảo rằng vì nó mà chị thôi đi diễn, chỉ tập trung vào học và dạy hát. Hôm nay tôi mắt tròn mắt dẹt khi nghe nó ngân nga bản aria mẹ nó vừa bật cho tôi nghe, rồi lúc sau thấy nó chạy vào đòi mẹ bật cho nghe bài ‘Tự nguyện’. Con bé mới có tám tuổi, trời ạ! Chị nói chị sẽ không bao giờ cho nó theo nghề của mẹ, dù nó có thiên hướng nghệ thuật rõ ràng. Có bố mẹ nào không muốn con đi con đường dễ dàng đâu! Chị nói nghề của chị khổ. Chị hỏi tôi có đọc tiểu thuyết không. Chị bảo chị đọc ‘Tiếng chim hót trong bụi mận gai’ mấy lần không biết chán. Tự dưng tôi lại nhớ trong lời tựa viết chuyện con chim:

‘Theo truyền thuyết có một loài chim chỉ hót lên một lần trong cả cuộc đời nó, tiếng hót đó ngọt ngào hơn bất cứ sinh vật nào trên trái đất này. Ngay khi vừa rời tổ loài chim ấy đi tìm ngay một thứ cây có những cành gai nhọn và tiếp tục bay mãi không chịu ngơi nghỉ, cho đến khi tìm được mới thôi. Sau đó nó cất tiếng hót giữa những cành cây hoang dại rồi lao vào một cây gai dài và nhọn nhất, cây gai xuyên thủng qua ngực. Giữa cơn hấp hối một tiếng hót vút cao, thánh thót hơn cả tiếng hót của sơn ca hay họa mi. Tiếng hót tuyệt vời đánh đổi bằng cả cuộc sống. Trời đất dừng lại để lắng nghe còn thượng đế ở trên cao thì mỉm cười. Bởi vì sự tuyệt vời chỉ có được bằng niềm đau vô tận ấy. Con chim mang chiếc gai nhọn xuyên qua ngực vẫn tuân theo một quy luật bất biến, không hiểu điều gì đã thúc đẩy nó tự đâm suốt vào tim và lịm dần trong tiếng hót. Vào lúc gai nhọn xuyên qua, nó không ý thức được cái chết đang chực chờ. Nó chỉ mãi mê hót và hót cho đến khi không còn hơi thở để cất thêm một nốt nhạc nào nữa.’

Hai chị em đang ríu rít nói chuyện nhạc, tự dưng chị bảo tôi ‘Tâm hồn phong phú như em, chỉ sợ rồi sau này sẽ khổ!’ Tôi cười! Tôi biết tâm hồn tôi còn xa mới đạt tới độ phong phú như tâm hồn chị. Chị sống với nhạc, với tiểu thuyết để rồi tình cảm của chị rung lên trong những nốt nhạc chị hát. Còn những người như tôi dù có nghe bao nhiêu nhạc, đọc bao nhiêu sách cũng không bao giờ đủ can đảm mà để cho tình cảm của mình tự do rung lên, không bao giờ dám vui đến hết và buồn đến hết. So với những người như chị, những nghệ sĩ đúng nghĩa, tôi chỉ là kẻ học đòi hời hợt, cái gì cũng chỉ biết đủ để trò chuyện mà không dám sống hết mình vì cái gì! Tôi khâm phục họ, những người dám đi đến tận cùng, nhưng từ khâm phục đến dám làm như họ thì còn một khoảng cách xa lắm!