Mấy hôm nay bịnh sml. May là hôm nay phẻ phẻ rồi. Mà thật ra trong người vẫn khó chịu đủ chỗ. Cũng may còn có chiện để mà dui. Sáng nay chồng mình mới đậu phỏng vấn ùi, vừa phỏng vấn xong là sếp dẫn ảnh lên giới thiệu với cả phòng biên tập luôn. Tuần sau đi làm không nói nhìu :v Trưa nằm ngủ trưa mà mình dui quá hông ngủ được luôn, kiểu suy nghĩ cái chuyện này nó có thực hông ta, hay mình đang mơ? Dzị là từ nay về sau mình với chồng mình sẽ gặp nhau 24/7 luôn haha. Đi làm thì ngồi kế bên, về nhà nấu cơm đi công viên coi phim chơi game với nhau các thứ… Nghĩ tới thôi cũng thấy dui rồi. Chắc sẽ hông chán ảnh đâu ha!?

Đó là chuyện dui nhứt. Còn chuyện dui nhì là hôm qua báo TT công bố bài viết hôm bữa của mình được giải thưởng rồi, dù chỉ là giải khuyến khích 1tr thôi nhưng dui thiệt luôn á! Năm nay mình cảm thấy như thần viết lách đã nghe thấy tâm tư mình ha sao á, thi đâu đậu đó luôn. Đợt cuối năm vừa thi cuộc thi viết thơ về chủ đề Mùi vị Tết, viết bừa một bài trong vòng 5p mà cũng được giải nhất. Mình không biết là do mình đã đủ độ chín để bắt đầu cái gọi là “sự nghiệp viết lách” (như cái hồi Mukarami ở tuổi của mình), hay là do mình thực sự quá may mắn… Nhưng dù là vì cái gì đi nữa thì những giải thưởng này thiệt sự đã khích lệ tinh thần mình rất nhiều. Mình sẽ cố gắng viết nhiều và học hành đàng hoàng để viết hay hơn. Mình cảm giác như trong lòng mình có rất nhiều câu chuyện, những mảnh truyện mà mình đã cóp nhặt suốt dọc đường đời 29 năm qua, và có lẽ đã đến lúc mình lần lượt tìm cách kể những câu chuyện đó theo góc nhìn rõ ràng nhất mà mình nghĩ ra được. Khi còn bé mình đã từng ôm mộng làm nhà văn, từng mơ có được một quyển sách của riêng mình. Có lẽ đã đến lúc hành động để tiến gần giấc mơ hơn rồi. Dù chỉ đang đứng ở chặng khởi đầu nhưng mình tin rồi sẽ có lúc mình đến được cái đích mà mình tự đặt ra, dẫu có phải dành cả đời còn lại để lê từng bước một,

Điều mình mong muốn nhất bây giờ có lẽ là sức khỏe – cho mình và cho những người mình yêu thương. Mình đã có một tuổi thơ cơ cực và một thời niên thiếu không mấy vui vẻ. Mình từng trải qua những đợt bệnh trầm cảm đến mức chỉ muốn chết đi cho xong. Một con bé không biết bơi như mình đã phải dùng hết sức tàn lội qua cơn lũ nước mắt để có được một hiện tại tạm gọi là ổn định. Mình không mưu cầu một cuộc đời giàu có, mình chỉ muốn sống trọn cuộc đời này – cuộc đời mà mình đang được sống theo ý mình. Nên giờ mình chỉ mong còn sức khỏe để tận hưởng những niềm vui nhỏ bé và cống hiến nhiều thứ hơn cho cuộc đời này.

Hôm qua mình nhắn là đứa nào điểm kém muốn thi lại thì đến. Hôm nay có 5 đứa đến. Vậy là hơn một nửa lớp bằng lòng với điểm 3 điểm 4.
Nhớ hồi sinh viên cũng có vài môn mình như vậy, cứ tặc lưỡi 4 điểm qua môn là được rồi, rồi hậu quả là suýt bằng trung bình ra trường. Hồi đó với mình hoặc là môn học vô nghĩa hoặc là giảng viên dạy chán quá, không biết lần này mấy đứa nghĩ gì.
Nay nhìn thấy tường nhà PTN mốc và rụng dần vôi vữa, đám cây trồng trộm ngoài hiên thì héo tàn héo mọn, không biết đã chết chưa. Mình nhìn kĩ thì còn mấy lá xanh, xanh đùng đục thôi và hơi quăn mép, kiểu này chắc mưa vào mưa ra làm úng chậu, chảy hết mùn, đất vừa úng vừa bị trôi hết chất dinh dưỡng. Mấy cái cây này chết thì không nhưng sống cũng dặt dẹo, rồi hè đến lại bị nhổ lên trồng đợt mới thôi.
Chẳng hiểu sao thấy mấy cái cây như đám sinh viên này. Lớp có mấy đứa nên mình mời bọn nó ăn bánh uống nước rồi mới cho làm bài kiểm tra. Mấy đứa vừa làm vừa cười đùa, chắc vui, vì tưởng thi lại căng thẳng thế nào, hóa ra đề vừa dễ vừa thoải mái. Mà bọn này có mấy cái laptop chơi game còn khủng hơn mình, thế mà lúc trước hỏi sao thi ko làm đc bài thì bảo máy em không cài được phần mềm này nọ. Hỏi chơi game gì rank gì, sao chơi nhiều mà rank thấp thế thì chỉ cười hí hí. Mình bảo ngồi học phần mềm này chỉ cần 1/10 thời gian các em chơi game thì các em đc điểm A rồi, bọn nó cũng chỉ cười hí hí. Một đứa còn bảo em chỉ muốn điểm D qua môn thôi. Thấy đám này vừa dễ vui lại thật thà.
Ngẫm lại thì mình cũng thế. Hồi sinh viên cũng thế mà bây giờ cũng vậy. Nhiều thứ chỉ mong điểm D để qua. Hôm kia ngồi nhậu ông thầy bảo mày ở vị thế khác với bọn tao, có thể làm nhiều thứ mà bọn tao ao ước, mà thấy không làm gì. Mình cũng cười cười bảo em đang cố gắng đại ca à, giờ những gì đang làm thì cần làm tốt đã rồi mới phát triển thêm. Ngẫm lại thì thấy cách trả lời giống hệt đám sinh viên hôm nay.
Giờ hỏi có thứ gì mong mỏi điểm A không thì không biết. Mình nghĩ cái này cũng giống như cái cây hay đám sinh viên, cần nuôi dưỡng chứ không tự nhiên mà có. Để tự nhiên mà là đất cằn, công dân hạng 3 thì cũng chỉ ở mode cố sống mà thôi.
Mình chấm bài thì toàn 3 4 5, chán lắm nhưng vẫn cố gắng chỉ cho bọn nó làm chỗ này là sai, làm chỗ kia là chưa hợp lý, rồi cũng cho đủ điểm qua môn. Mình thấy bọn nó cũng cố gắng, nhưng là sự cố gắng kiểu cố sống qua môn. Môn này muốn thay đổi, muốn sinh viên thích học thì cần sửa lại toàn bộ giáo trình và cách dạy. Nhưng thế thì mệt lắm.

Tối qua đi xem hài độc thoại của một nhóm underground ở SG. Mình thích nhóm này và đã đi xem họ diễn được 3 lần rồi. Chồng mình thì không thích lắm, vì anh bảo họ không hài lắm. Cũng phải, với một người đã xem quá nhiều stand-up comedy của mấy anh da đen thì cái level hài của ảnh nó hơi cao. Nhưng mình thích cái chất hài trong tiếng mẹ đẻ của mình, và mình thích trải nghiệm khi đi xem hài ở đây, nên mình vẫn tiếp tục đi xem, dù có chồng mình đi hay không. Nhóm hài này cho mình có cảm giác gần gũi sao đó, mình cũng không lý giải được rõ ràng lắm. Nhưng đại loại là nếu đi xem SG Tếu (mình chưa từng đi xem nhóm này diễn mà chỉ xem trên YouTube và có 1 lần tình cờ được xem Phương Nam diễn trực tiếp tại một sự kiện), chắc chắn mình sẽ có những suy nghĩ kiểu kiểu như “à người đang đứng đó diễn là một nghệ sĩ trình diễn và họ cung cấp dịch vụ cho người sử dụng là mình, mình phải đánh giá họ xem số tiền mình bỏ ra có xứng đáng hay không mới được”. Còn lúc đi xem nhóm hài này (nhân tiện thì nhóm tên là Huhu Comedy Club và có lịch diễn cố định mỗi tối thứ 6 hằng tuần ở quận 1 nha), mình cảm thấy như những người đứng diễn là bạn bè, người quen, thậm chí như người nhà của mình. Không biết tại sao lại có cảm giác đó (hay vì cái chỗ diễn nó nhỏ nhắn thân mật quá ta?!), nhưng chính nhờ vậy mà mình enjoy từng cái moment ở đó vô cùng. Mình cảm thấy mình là một phần của buổi diễn (mà thậm chí cũng không có cảm giác giống buổi diễn, nó giống buổi trò chuyện họp mặt gia đình hơn), và vì thế nên mình không phán xét gì người diễn cả. Họ diễn hay thì mình vỗ tay phấn khích còn họ diễn rớt miếng thì mình cũng vỗ tay ủng hộ. Tóm lại là mình thích nhóm hài này lắm và mình hy vọng họ còn duy trì được hoạt động lâu thiệt lâu cũng như không bị thị trường hóa.

Đọc Tobie Lolness hồi 2015 và nhớ mấy câu móc xỉa trong đó hơn là nội dung, dù nội dung cũng xuất sắc không kém ✨
Những “So với hắn, một cái bô trông cũng có vẻ trí thức” và “Hai đứa bây nhập lại mới có được một bộ não hoàn chỉnh” đều gây sát thương cảm xúc cho mình Đúng là đôi khi mình chỉ suy nghĩ nửa cái não thôi, còn nửa còn lại shut down mất tiêu, nhất là mấy lúc bị kẹt xe 2 tiếng mới về tới nhà, mỗi ngày.
Vậy nên chắc là não của 2 chú heo con của mình và Bọ cộng lại cũng hông thể minh mẫn hơn được, nên hôm qua Bọ kêu tải Notion về để làm bộ não thứ 2, làm bộ nhớ di động, làm ổ cứng rời của 2 đứa mình thì nay mình mới đụng tới và test được. Chẳng những nó nhớ cho mà nó còn suy nghĩ rất deep cho luôn.
Sáng mình viết bừa một dòng đầu xong mình bấm AI trong Notion để viết tiếp, đọc xong tự nhiên rơi vào trầm tư ngang
___
Chắc mình già rồi, dăm ba con app không icon chi chít, không clip ơ nhảy nhót, không màu sắc ì xèo, mà mình cảm thấy cần phải giữ bên mình, cần phải install ngay. Tải game thì mình tải sudoku, nonogram, rummikub về tự thẩm mỗi khi chờ đợi, mỗi khi ngồi cà phê mà cuộc trò chuyện trôi dần về hướng nhàm chán. Mà mình đang đùa ai chứ, game mình chơi thú vị quá đi
___
Dạo này mình không đánh Liên minh, mình không bỏ game, nhưng mình cũng ít hứng thú với nó hơn, kể cũng lạ, người ta dễ dàng từ bỏ một thứ từng gắn bó đêm ngày chỉ đơn giản vì một vài lí do nhỏ bé, không phải do game chán đi hay mình thay đổi quan điểm về nó, chẳng ai có lỗi. Nhưng một ngày mình thức dậy nhận ra nó không quá quan trọng nữa, mà chỉ là một thứ giúp mình giải tỏa căng thẳng (đùa đấy, làm gì có). Như lúc Boom Online đóng cửa tại Việt Nam, mình cũng tiếc và buồn rất nhiều, nhưng chỉ vậy rồi thôi. Người ta luôn phải từ bỏ một thứ gì đó hàng ngày.
___
Hôm nọ mình có kể với Bọ về vài ký ức không hay trong quá khứ, anh im lặng lắng nghe, không ý kiến, không phán xét, chỉ đưa ra một góc nhìn rất khách quan để mình tự ngẫm. Mình thích nói chuyện với Bọ là vậy. Cũng may lúc đó, họ đã bỏ mình. Cũng may lúc này, mình tìm được anh.

Hôm qua sếp lại hỏi mình là có quen ai muốn làm biên tập viên full-time không, giới thiệu cho chị… Cũng khó ghê, mình còn chưa quen biết nhiều trong giới dịch thuật hay văn chương. Thực ra không giới thiệu cũng chả sao vì tuyển dụng không phải là trách nhiệm của mình. Nhưng mình thực lòng muốn giúp nhiều người có cơ hội được làm việc với những người sếp như sếp mình, nên cũng ráng để ý coi có ai phù hợp hông. Người đầu tiên mình tiến cử là… chồng mình. Chà, dù hiện tại ảnh chưa phù hợp lắm, nhưng mình hy vọng được làm việc trong môi trường trộm vía là tốt lành này, ảnh sẽ phát huy được khả năng của ảnh. Cái viễn cảnh ngày ngày đi làm chung đi về chung với chồng nó dui tới mức tối qua mình tưởng tượng mà khó ngủ luôn.

Sáng nay ảnh mới nhận được bài test của sếp mình nè, phải chờ coi kết quả ra sao đã, hy vọng mọi chuyện suôn sẻ thì tháng sau ảnh sẽ được ngồi làm kế bên mình, dọn chỗ sẵn luôn rồi =))).

Hôm qua nói với sếp chuyện chồng mình ứng tuyển vô làm chung, mình có nói thêm là nếu không tiện thì không tuyển cũng không sao. Sếp kêu “trời, chuyện bình thường, đâu có nhiều người có thể dịch tốt đâu em, và là ai đi nữa thì cũng là test rồi mới dịch mà, em đừng lo nữa”. Giây phút đó mình (lại một lần nữa) cảm thấy đã chọn đúng mentor để theo nghề. Tự dưng sau bao nhiêu năm nhảy hết chỗ làm này đến chỗ làm khác, giờ mình lại (tự lực cánh sinh) vào được cái chỗ có một người sếp có khả năng khiến mình tràn đầy động lực làm việc. Đúng kiểu cố gắng chịu đựng cuộc sống đủ lâu thì sẽ đợi được điều tốt í. Quan trọng là không được ngừng tranh đấu và tìm kiếm điều mình muốn. Năng lượng manifest của vũ trụ có lẽ đúng thiệt nha!

After scrolling through some posts here, I noticed the patterns: women talking about the moment, while men talk about the realization. Women are more calm while men seem depressed and overreact.

I see the same patterns with my group of high school friends. The females are calmer, happier, and likely the happiness depends on what happens to them and the perspective they see their life. They tend to be happier if they enter life peacefully, like loving only one or two people, marrying soon after university, having their first apartment and babies before 30. They say they have more freedom and find it easier to reach a state of happiness. They also tend to have decent husbands or boyfriends who are often a league above my male friends.

My male friends seem to struggle more. Among a circle of 11 people I have observed, maybe only two show the same level of happiness. Ironically, the first one is the one who married the prettiest and sweetest girl in our class, the one everyone used to have a crush on. He won the love lottery, and I believe his 18 years of love for his wife is what has fueled his spiritual life, he needs nothing else and be happy just having her around. The other one is quite the opposite. He gained financial freedom early in life and enjoys a life filled with new wonders. He has a passion for his work that no one can match, also no one can match his number of girlfriends either. He is the kind of man we used to dream of becoming.

Then in the middle are average guys like me, married or not, but often bland or depressed. We’re often stuck with jobs, family, wife, kids… We do not have the luck of having found the one nor the talent to change our circumstances like those two. Yet we still have the responsibility to keep moving forward.

Now I am standing on the 22nd floor waiting for the meeting. My job is good, but I am losing control over it. My boss has asked me to take over this ongoing project, which I have no interest in. My girlfriend encourages me by saying there a good opportunity, and I could get a promotion and a good bonus at the end, as I have been doing this for about 10 years. But now I dont want to. I also dont have the energy to tell her and explain myself. Sometimes I wish I had the talent and courage to start anew, to feel fresh again.

Woke up this morning, and in a moment I see the birds chirping outside my window. Something about it reminded me of the a spring morning when I was a kid.

It made me realize how unhappy I am. The sense of wonder you have as a kid, the infinite possibilities for the future, wondering about love, etc. I miss those things.

Here I am as an adult, with a “good job”, and I realize how miserable it is Spiritually. Work, responsibility then clean, and repeat everyday. My sense of wonder is gone.

Sáng nay đến công ty vừa mở web báo Tuổi Trẻ lên thì thấy bài của mình nằm trên đó, biên tập lại còn đưa hẳn ảnh cái bản mặt mình làm thumbnail nữa chứ (dù mình đã cố nhét cái ảnh đó ở tận cuối bài viết). Mình cảm thấy rất vui vì có bài được đăng báo, điều quan trọng không phải là fame để khoe hay gì cả, quan trọng là ̶n̶̶h̶̶u̶̶ậ̶̶n̶ ̶b̶̶ú̶̶t̶ bài viết đó có ý nghĩa với gia đình mình. Đó là bài mình viết về nhà mồ của bà ngoại. Bà ngoại là người mẹ thứ hai của mình (mà có thể là thứ nhứt luôn đó tại vì mẹ mình thường khiến mình có cảm giác mình mới đóng vai mẹ) và bà mất được 2 năm rồi. Từ bấy đến giờ, không có lúc nào mình thôi thương nhớ ngoại. Mình ước ao ngoại về gặp mình trong mơ, mà chỉ gặp được đúng 1 lần, đêm đó mình mơ thấy ngoại rủ mình nấu mì gói hai bà cháu ăn chung, giống như những ngày mình còn nhỏ xíu và sống chung với ngoại vì ba mẹ bận đi làm ăn xa.

Em gái mình vốn rất sợ ma, nó bảo là mỗi lần ngủ ở nhà ngoại cứ thấy âm u thế nào í, sợ ma lắm. Nhưng từ hồi ngoại mất, nó cũng tâm sự với mình là đêm ngủ cứ ước sao được ngoại về nắm giò, mình hỏi nó không sợ ma nữa hả, nó đáp tỉnh bơ: “Ngoại là ngoại chứ, ma cỏ gì”.

Mình đọc lại bài viết của mình mà tự rơi nước mắt ngay trong văn phòng, phải lén lau nước mắt sợ mấy chị đồng nghiệp nhìn thấy. Mình nhớ ngoại quá. Ngoại là người luôn khen mình đẹp dù mình có mặc nùi giẻ trên người, là người duy nhất trong nhà luôn ngóng ra cửa mỗi lần hay tin mình sắp về quê, là người vá cho mình từ cái áo cái quần cho đến con gấu bông, là người để dành tất cả những gì ngoại thích nhất cho chị em mình, là người hay ngâm sấm giảng cho mình nghe, là người dạy mình biết yêu cải lương vọng cổ…

Bây giờ mình có bài được đăng báo, nhưng chẳng còn ngoại để khoe nữa rồi…

Hai ngày cuối tuần vừa rồi thật là đẹp. Dạo gần đây vũ trụ gửi đến mình nhiều event hợp sở thích quá, mình chìm trong bận rộn nhưng tinh thần vui vẻ vô cùng. Dù sáng thứ 7 vẫn phải lết xác đến công ty nhưng bù lại trưa làm ra được húp ngay món bún quậy ngon tuyệt ở gần chỗ làm. Chiều về mở phim Na Tra 1 lên ôn lại để tháng sau còn ra rạp coi Na Tra 2. Tối thì đi nghe nhạc thính phòng. Lần đầu tiên trong đời được nghe trực tiếp. Mà còn với giá 50k/vé nữa chứ, tuyệt vời! Mình thích nghe nhạc lắm, mình nghe tạp, đủ thể loại luôn, nhạc nào cũng nhảy. Nhưng mình cũng không có tiền để đi nghe live nhiều, chủ yếu coi YouTube đỡ ghiền. May sao hôm bữa tìm thấy chỗ này, trong căn phòng nhỏ thân mật chễm chệ cây dương cầm, cùng với 3 nghệ sĩ hát không cần mic (gồm giọng Baritone bass, giọng Tenor và giọng Soprano), mình và vài chục khán giả nữa đã được “rửa tai” với những bản nhạc về mùa xuân, từ nhạc Việt cho đến nhạc quốc tế. Hôm đó phòng hơi lạnh, đi buổi tối nên mình lại không mang áo khoác, thế là chồng mình nắm tay mình để sưởi ấm cho mình từ đầu đến cuối buổi, thiệt quá dễ thương.

Sáng Chủ nhật mình dậy sớm rồi 2 vợ chồng đèo nhau đi ăn sáng ở một quán cơm tấm trong hẻm nhỏ mà mình tình cờ phát hiện, cái quán có chút xíu à, bảng hiệu thì do lâu năm quá nên chữ đã mờ đến mức không còn đọc được nữa (quán tên là “cơm tấm chị năm” nhưng do bán hơn 40 năm rồi nên giờ người ta gọi là quán “cơm tấm bà năm”). Cơm ở quán này cực kỳ hợp với mình, không phải vì nó quá xuất sắc mà vì nó làm mình nhớ đến nhiều ký ức tuổi thơ, dù đây là một cái quán xa lạ ở giữa một thành phố vẫn còn xa lạ với mình. Mọi thứ từ món ăn cho đến không khí trong quán đều thật sự quá đỗi thân thuộc. Quán toàn khách quen, kiểu khách bước vô là chị phụ quán hỏi ngay “như cũ hả em?”. Rồi chủ quán với khách còn nói đùa với nhau đủ thứ chuyện nữa, cứ như họ là người nhà vậy đó. Đồ ăn thì cực kỳ đa dạng: thịt nướng, trứng lòng đào, trứng ốp la, chả trứng, bì, xíu mại, lạp xưởng, xúc xích… Chắc chắn mình sẽ ghé lại nhiều lần nữa, cơm tấm mãi đỉnh!

Ăn xong thì 2 đứa về đi chợ nấu cơm với nhau. Mình nấu món vịt nấu chao mà chồng mình rất mê. Ăn xong rồi lại ngồi nói xàm nói nhảm với nhau đủ thứ chuyện trên đời, dui thiệt là dui. Chiều tối thì 2 đứa tản bộ công viên một hồi rồi đi coi phim. Tụi mình đang tham gia cái chương trình chiếu phim tên “Đường đến Oscar” chiếu lại & thảo luận về các bộ phim đang được đề cử cho giải Oscar sắp tới. Tối đó họ chiếu Anora, một bộ phim mà theo mình là được xây dựng khá tốt, coi rất giải trí, 7/10đ.

Nay Valentine thiệt rồi nè! Mình đã kịp mua socola và làm thiệp tặng chồng, cái thiệp vô tri hết mức luôn nhưng mà được cái nó làm chồng mình cười như mới ra trại. Ảnh cười là mình dzui!

Hôm nay mình ngẫm nghĩ rất nhiều điều về tình yêu, về cái thứ tình cảm khó cắt nghĩa nhất trên đời này. Mình nhớ hồi trước có đọc được một câu quote nào đấy trên mạng, đại ý khi dịch sang tiếng Việt nó sẽ như này: “Ai cũng nói tình yêu là những niềm đau. Nhưng điều đó không đúng. Cô đơn mới là niềm đau. Bị từ chối mới là niềm đau. Mất đi người mình yêu mới là niềm đau. Ghen tuông mới là niềm đau. Người ta cứ nhầm lẫn những thứ đó với tình yêu, nhưng thực ra tình yêu chính là thứ duy nhất trên đời có thể xoa dịu mọi niềm đau và chữa lành tâm hồn bạn. Tình yêu là thứ duy nhất trên đời này không khiến bạn đau khổ”. Mình cảm thấy câu này rất đúng. Kiểu như nó cảnh tỉnh rất nhiều người luôn á. Có thể bạn không định nghĩa được tình yêu là gì, nhưng nếu bạn yêu mà thấy đau khổ thì chắc chắn đó không phải tình yêu, nghĩa là bạn đã yêu sai cách.

Dẫu sao thì mình vẫn mong tất cả mọi người đều yêu và được yêu, để thế giới hòa bình, vạn vật bớt khổ, cuộc sống nhẹ nhàng và ai ai cũng cảm thấy thanh thản. Mình biết nhiều khi ước mong chỉ là mong ước thôi, nhưng thây kệ, ai cấm đâu?

Cuối cùng, mình muốn gửi đến những ai đọc được bản nháp này một nhạc phẩm đậm chất thôi thúc yêu đương của Kiên được mang tên “Quả tim màu lửa”: https://youtu.be/qwipcdwcElg?si=ALFR1q-q7n5sUPsw