Do đặc thù nghề nghiệp nên tôi vẫn đi học sau khi làm một thời gian, một dạng học sau đại học. Bởi thế nên tôi mài đít khá lâu ở trường học, mà gần đây thì đứng nhiều hơn ngồi. Với thâm niên lâu năm thì tôi ngộ ra đôi điều về cái gọi là giáo dục, ta đang sống trong thời đại “phẳng” nhờ internet, ngồi ở Việt Nam nhưng bạn có thể xem được nhiều bài báo, nghiên cứu ở các hiệp hội, chuyên gia tứ xứ, cũng nhờ scihub, telegram, vẫn có những bài giảng trả phí, hạn chế truy cập nếu bạn không phải giảng viên đại học, nhưng đời đâu như mơ, có tài liệu nhưng chúng ta không thể tiếp cận văn hoá, môi trường để thực hành mớ kiến thức đó, dần dà sinh chán nản rồi quay về nếp cũ tiếp. Nói vậy không lẽ không học gì mới thì không lẽ không làm gì sao, tôi hồi trước cũng hèn lắm, mà đợt này đi học có duyên gặp được bà giảng viên khá ngầu, kiểu Dr. House trong phim bước ra luôn, kiến thức phong phú, cũng cách truyền tải bẩn bựa, nó làm cháy lên tính tò mò vốn dĩ đã tắt, tự học gần như bắt buộc, thầy cô không thể cập nhật kiến thức mới kịp để truyền tải, còn chưa nói đến việc đánh đố thể hiện cái tôi nơi giảng viên. Tự học bằng cách nào, là đặt câu hói, cách để đánh giá một người có giỏi hay không là cách người đó đặt câu hỏi, phải càng sâu sắc, cụ thể càng tốt, muốn có câu hỏi hãy chú ý đến những chi tiết không phù hợp với toàn cảnh, đó là chỗ chứa giải pháp, nơi chúng ta có thể cải tiến, áp dụng cái mới. Đặt câu hỏi đúng đã giải quyết 50% vấn đề và khi tìm câu trả lời cho một câu hỏi nào đó, bạn sẽ thấy không dễ để trả lời cho một câu hỏi cho một vấn đề ngay trước mắt. Một người từng nói rằng một người có giáo dục là người tiếp tục tìm tòi, học hỏi mà không cần bất cứ ai, bất cứ điều gì thúc ép ngoài động lực nơi bản thân người đó. Điều kiện trước tiên bạn cần có duyên gặp một người có thể truyền cảm hứng đó cho bạn nữa. Việc tự học này không chỉ cần ở người học mà người dạy cũng phải thực hiện, tôi nghĩ sự mâu thuẫn giữa người dạy và học bấy lâu có lẽ xuất phát từ đây, người dạy muốn người học phải thế này thế kia nhưng mình có làm vậy đâu. Tôi mong rằng mọi người đều tìm thấy ai đó “involve” mình.

Mấy hôm nay mình quay cuồng trong 1001 việc không tên. Nào chuẩn bị quà 8/3 cho mẹ, nào hướng dẫn chồng trong công việc mới, nào dẫn em gái đi khám bệnh, nào đi chợ nấu cơm mỗi ngày, nào test người dịch, nào nhận feedback của sếp, nào đọc và góp ý cho truyện của một-nhà-văn-sắp-có-sách-được-xuất-bản… Tất cả đều dường như là những việc mình làm cho người khác. Mình rất vui lòng làm tất cả những việc đó và rất hài lòng khi làm tốt những việc đó. Nhưng mình thiếu thời gian dành cho bản thân. Bây giờ chỉ tranh thủ nghe nhạc được trong những lúc tắm gội hoặc nấu nướng thôi. Mà đối với mình thì như vậy không phải là nghe nhạc. Mình thích thưởng thức âm nhạc toàn tâm toàn ý hơn là vừa làm việc khác vừa bật nhạc làm background. Đến đọc sách cũng không có thời gian, gần đây đọc báo là nhiều, mình đang đọc lại Rừng Na Uy nhưng chủ yếu là để viết review chứ không phải đọc thưởng thức nhấm nháp nữa. Xem phim thì chắc hiếm hoi được cuối tuần xem 1 phim lẻ hoặc vài tập sitcom. Nhiều lúc cứ ước sao ngày dài ra, thời gian chậm lại… Nhưng thôi, mình chả phải đứa thích mơ mộng viển vông, một phần có lẽ vì sợ thất vọng, bất cầu bất khổ mà. Trước giờ mình chỉ cầu mong những điều thực tế, ấy vậy mà còn trầy trật lắm mới đạt được. Mà cũng không sao cả. Có đạt được là mừng rồi. Hạnh phúc sẽ tới, dẫu có trễ, phải không?

Hôm qua tôi tình cờ coi được một clip một chủ nhà trọ cho thợ cắt khoá một căn phòng. Sau khi mở cửa, một khung cảnh bừa bộn với nào rác rến, quần áo, giày dép,…nằm lăn lóc khắp sàn đến mức không thấy đường đi lên cầu thang luôn. Người quay video nói thêm: ” Con nhỏ đó ở vậy chứ ra đường là thơm phức hà !”. Tôi chợt nhớ lại một đứa bạn nữ từng nói :”Con gái coi vậy chớ ở dơ hơn con trai”. Tôi cũng không tin lắm, tôi lại phòng nó chơi thấy cũng ngăn nắp mà. Nói vậy chớ tôi cũng không phải dạng sạch sẽ gì, hồi học đại học còn làm biếng ác. Một đứa chỉ biết vùi đầu vô học, suốt ngày ABCD, được thả sống một mình thì kết quả đã rõ. Đồ ăn lúc đó ở nhà gửi lên qua xe đò rồi được trữ vào tủ lạnh, khi nào ăn thì tôi cho vào lò vi sóng hâm lại, phòng lại nhỏ nên không khí ẩm thấp hoà quyện vào mùi đồ ăn trở thành nguồn sống của tôi lúc nào không hay, kết hợp thêm mùi quần áo dơ, mùi từ nhà vệ sinh nữa chứ. Những năm đại học đó chắc đã lấy đi vài năm tuổi thọ chứ không ít. Hiện tại, tôi vẫn sống một mình nhưng cũng biết tự chăm lo phần nào, tự nấu đồ ăn, mặc dù cũng từ nhà gửi lên các loại thịt tươi, cá rồi tự nấu, thường là áp chảo, chiên, xào. Lịch dọn dẹp mỗi tuần lần gồm quét, lau nhà, dọn toa lét, lau bếp mỗi tuần, rác được đổ mỗi 2 ngày, bất kể số lượng, vì để lâu hơn dễ lên giòi, đồ ăn trong tủ lạnh không để lâu hơn 24 tiếng, đồ vụn như trái cây hoặc rau nếu không ăn được sẽ đổ luôn, tôi cũng để một cuộn giấy vệ sinh trong đó để hút mùi. Một chiến lược tôi học được là chia nhỏ việc làm ra, ví dụ: thay vì lau hết toa lét bạn chia ra mỗi lần lau ít thôi, như chà 6 ô gạch thôi rồi nghỉ mai làm tiếp, chà rửa toa lét nên làm lúc đi tắm để tăng khả năng thành công. Một lợi ích khác của việc dọn nhà đó là sẽ bớt đi ảo tưởng bản thân, nếu bạn nghĩ bạn có thể làm được việc khuynh đảo trời đất thì khi làm việc nhà bạn sẽ thấy bản thân yếu đuối chừng nào. Thay vì lướt mạng xã hội thì đi lau chùi này kia cũng vui lắm á. Tôi cũng không tự hào mình luôn sạch sẽ ngăn nắp, có những giây phút không muốn làm gì nhưng số lần dọn dẹp nhiều hơn số lần không. Tôi dọn dẹp nhà cửa được, bạn cũng thế !

Nói về tự vấn, mình nghĩ đó là cách tự thay đổi bản thân để hoàn thiện hoặc thích nghi với hoàn cảnh. Ai cũng nên tự vấn bản thân, dù ít dù nhiều, để thấy bản thân vừa là hoa ngọc vừa là cứt đái, vừa là vĩ nhân cứu thế vừa là gánh nặng cuộc đời.

Trong một vài giây phút thức tỉnh, mình nhận thấy cả hai mặt của một sự việc. Lúc thành công, lúc thất bại, lúc hạnh phúc, lúc buồn đau, chúng ta thường chỉ thấy một. Nếu chỉ nhìn một mặt, mắt nhắm mắt mở thì dễ đâm đầu vào tường. May mắn thì không sao, nhưng mình tin rằng thiên đường không dành cho người mù. Nếu mà có một nơi như thiên đường, thì đó là nơi ở của những người có công. Có công giúp người khác đi đúng đường. Mà như thế thì phải luôn nhìn thấy nhiều hơn một con đường.

Dạo này mình mệt kinh. Thật ra mình lúc đéo nào cũng mệt thôi, nhưng thời xưa mệt là rên, rên xong đi chữa lành là khỏe. Giờ ko rên vì rên vô ích, ko đi chữa lành vì biết rằng không chữa được, mà chữa linh tinh lại què quặt di căn. Thành ra giờ có xu hướng thích ở một mình và cắt đứt đc cái gì là cắt. Ngẫm nghĩ thấy đến 100 tuổi là hoàn toàn một mình và vĩnh biệt chia tay cuộc đời. Cứ tự vấn tự tu và tự lánh như này thì 100 tuổi sẽ chết hạnh phúc, nếu hạnh phúc được định nghĩa là có cái mình mong muốn.

Điều kì quặc khi gõ những dòng này là mình nhớ lại, rằng mình từng nghĩ như này tầm 10 15 năm trước. Mình đã nghĩ vậy và lựa chọn một cuộc sống phiêu du tâm hồn, có phần tâm thần, và như bạn mình bảo là đó là một sự thất bại toàn diện của giáo dục và y tế việt nam. Giờ đây lựa chọn lại, hi vọng đời sẽ nương tay cho mình sống tốt được tầm 10 năm, lúc đó mình sẽ review hai con đường cho các bạn trẻ lựa chọn.

Ngẫm lại thì cái web này là sản phẩm của cuộc phiêu lưu tâm thần hồn. Hi vọng nó sẽ giúp ích được cho người khác, hoặc mang đến niềm vui. Mình sẽ cố gắng kiếm tiền để nuôi nó sống 10 năm, sau đó xuất bản thành sách, đặt tên kiểu nhật ký tâm thần. Hoặc mọi con đường đều dẫn đến hố xí. Mình thiên về cái tên sau, nó toát lên vẻ gần gũi và chân thật.

Mấy hôm nữa bầu lãnh đạo khoa. Khoa chỉ có 60 người mà ko ngờ lại chia rẽ như vậy.
Mình có chữ “đéo quan tâm” trên trán, không cầu cạnh tiền bạc hay danh vọng, không có nhiều mối liên kết tình cảm, lại tự sống tự làm tự ăn được nên vị thế trung dung, là thành phần trung lập và tiềm năng nên bị vận động nhiều. Mình cố gắng làm vừa lòng các nhóm, làm sao để họ vừa thích vừa sợ, là con dao sắc nhưng không thể bị cầm nắm đằng chuôi. Kiểu như nói em sẽ giúp anh nhưng em biết nhà anh ở đâu, xong việc em qua nhà anh liên hoan nhé. Nói giọng tình cảm nhưng nhấn mạnh vào chữ nhà anh.

Trò câu chữ này mình học đc từ gia đình, bố mẹ mình đấu với nhau thì mấy ông bà trên khoa đáng tuổi học trò. Tính ra các cụ nhà mình đều học an ninh, đều học chính trị trung cấp cao cấp, mình dù học kỹ thuật cũng phải dây dưa tý gen di truyền. Cái gen nói với mình rằng nơi này không có bánh cũng không có bài pokemon, nếu muốn làm gì thì việc duy nhất nên làm là tích đức. Và tránh dẫm phải cứt. Việc không dẫm vào cứt này cực kì quan trọng. Thành công của một công dân vô vọng hạng 3 là không làm sai điều gì, chứ không phải đã làm đúng được điều gì. 50 tuổi tự hào nói câu tao sống đúng với lòng tao và tao không hối hận điều gì là kinh lắm. 80 tuổi mà vẫn giữ được thì nên khắc lên bia đá rồi lập cái đền. Thiện hạ đến để được quỳ xuống dưới chân, sáng ngang ma quỷ thánh thần.

Ông thầy của mình bị hạ, nói là chỗ tình cảm anh em sao bọn nó lại làm vậy. Mình quý ổng nhưng thấy ông không thấm chính trị vỡ lòng, đó là tình cảm là thứ nói sau cùng, là thứ khi tàn cuộc, khi mất đi, may ra mới có lời thật lòng nói với nhau. Còn trong cuộc thì tình cảm là vỏ đậy cho cái này cái nọ, khi người ta nói là chỗ anh em tình cảm anh giúp em, thì mình hiểu chỗ tình cảm ấy là cái túi bọc vải che của lợi ích. Vì chúng ta là bang hoa quả, anh được quả cam thì em được quả táo, vì thế anh giờ anh chọn táo thì sau em chọn cam. Đừng bầu cho bánh quy hay bánh su kem, tiểu đường chết đấy anh à.

Con người, sau tận cùng vẫn là lợi ích, tình cảm chỉ là giây đầu tiên, khi chia sẻ với nhau là bị tiểu đường nên giờ chỉ ăn cam hoặc táo. Hoặc giây cuối cùng, khi thanh toán cái hóa đơn táo và cam. Ở giữa giữa thì phải luôn nhắc cho nhau là chúng ta bị tiểu đường. Ông thầy không có kĩ năng nhắc bệnh và không có kĩ năng chia hóa đơn, thế là bị lật, tàu chìm nhanh hơn titanic.

Mình vẫn thường tự hỏi bản thân đang mang lại gì, đang lấy đi cái gì, đang cùng làm gì trong các mqh. Việc này khốn khổ, nhưng đang cố. Cố sống.

Có người nói chết là ân huệ đối với con người khi được hỏi về trường sinh bất lão. Tôi thường nghĩ về cái chết nhiều lần, tưởng tượng về cái chết của chính mình, đi vào chi tiết như: chết vì xe bên tông còn tôi đang lái xe máy, tôi sẽ nghĩ về mùi đất xộc mũi, đau nhứt khắp người, không cử động tay chân được, tôi sẽ không rên la gì xất, cơn lạnh từ từ chiếm lấy cơ thể, rồi mắt mờ dần….và tôi luôn tự hỏi mình sẽ nghĩ đến ai, đến điều gì sau cùng, đó có lẽ là điều ý nghĩa nhất của mình chăng. Nghĩ về cái chết của mình cũng chán nên tôi nghĩ về cái chết của người thân, tưởng tưởng xem lúc đó mình phản ứng như thế nào. Càng nghĩ càng tôi thấy bản thân bất lực, cách để thoát khỏi vũng lầy hiện tại cũng mờ mịt. Vậy nên cái chết có thể là giải pháp với người chết, nhưng là vấn đề với người sống, cụ thể như phải xử lí cái xác trong trường hợp bạn sống cô đơn, không ai thân thích, nghe đâu tốn nhiều tiền lắm á. Dần dà tôi thấy giải pháp cuộc đời này nằm ở chỗ khác, là giấc ngủ. Tôi thường ngủ tầm 6 tiếng vào ban đêm, trưa tầm 1 tiếng, tôi thường làm ca đêm, đây là một trong những điều tôi ghét về công việc của mình. Mỗi khi đi làm khuya tôi thấy đám người ngồi cà phê là tôi chửi thầm, cái lũ được ngủ sớm mà không chịu, còn mình vì miếng cơm mà phải lết ra đường giờ này. Aaaaa ! Vụ ngủ cũng nhiều cái để nói, như theo dõi chất lượng giấc ngủ nè, dùng app trong điện thoại, nó ghi âm tiếng thở khi ngủ, cách giúp ngủ nhanh (tôi thường đọc sách trước ngủ), có cách ngày ngủ 4 tiếng nhưng vẫn khoẻ nữa chứ (nhớ là 3 tiếng nó ngủ 30-1 tiếng gì đó dành cho IT…Còn trẻ thì nghĩ phải chi ngày >24 tiếng, ngủ ít đi còn giờ thì dẹp hết đi ngủ, bao nhiêu việc tôi làm lúc thức khuya đều đổ bể hết. Lợi ích của giấc ngủ thì có hàng đống, nhưng tôi nghĩ đó chính là giấc mơ, Giấc mơ là lời nói của vô thức, ngủ ngon, mơ đẹp giống như mình nói chuyện với phần vô thức chứa những mặc cảm, tội lỗi, sai lầm mà mình cố tình đè nén, vấn đề nào nếu chưa giải quyết thì nó sẽ trở lại dưới hình thù khác thôi. Giấc mơ tôi thường gặp là cảnh mình chạy đi tìm một cái gì đó, có khi là đôi dép, trong một nhà cao tầng với các phòng tương tự nhau, tôi chạy trên hành lang, rồi lên xuống cầu thang, tôi chạy mãi, đổi hướng lên tục nhưng tôi không bao giờ tìm thấy thứ mình muốn hết, lẽ dĩ nhiên bởi tôi cũng đâu biết tìm gì. Gần đây, tôi không còn mơ thấy giấc mơ này nữa. Vậy tôi tìm được mục đích đời mình rồi à hay vốn dĩ cuộc đời này không có mục đích nào cả.

CHUYỆN RỬA CHÉN
Tôi có lần nhậu ở nhà ông anh, đến khi hết thấy đường thì ổng nói: ” Mấy đứa dọn chén dĩa xuống nhà sau đi, nhà anh có máy rửa chén, gia đình hạnh phúc !”. Em xin lỗi anh vì sau cuộc nhậu đó em chỉ nhớ mỗi món dê xào lăng cùng câu nói này. Vậy nếu có máy rửa chén thì tỉ lệ li hôn, bạo hành của nước ta liệu có giảm. Rửa chén với tôi là hành vi ý thức hệ, ba tôi rửa chén, má tôi đương nhiên làm, em gái tôi thì nó rửa từ lúc 3 tuổi (thâm niên hơn 20 năm và đã thanh tẩy hơn 1 triệu cái chén ), tôi nên yếu nghề nhất, rửa chậm, hao xà bông nhưng bao sạch kín kít. Bị ảnh hưởng vậy nên về nhà thấy một thau chén tôi cũng tự rửa, tại ngứa mắt. Những người tôi biết thường không làm vụ này, với các lí do như ăn cơm tiệm, làm biếng nấu nên đâu có chén, ba má cưng không cho làm, truyền thống gia đình đàn ông thì không bếp núc..mà chưa đứa nào có vợ cưng không cho rửa… Lều báo đã từng đưa rửa chén như thủ phạm gây lục đục vợ chồng và trong vô số cuộc trò chuyện đâu đó kiểu ” con dâu bà X nó dỡ kinh hồn, có mấy cái chén rửa không xong nữa! thằng C nó dẫn con bồ dìa ra mắt, mà ăn xong nó ngồi trơ trơ, không thèm dọn rửa gì hết trơn, thằng G nó đánh vợ nó nhập viện vì không chịu rửa chén kìa”. Rửa chén còn mang tính nữ quyền. Nữ nào không biết rửa là ế chồng, nghe đồn thế. Bửa tôi còn coi được clip YouTube dạy rửa chén nữa, kĩ năng này đã dần thất truyền rồi à. Ôi Gen Z! Vậy tại sao người ta lại không thích nên mới không biết rửa chén? Sau một thời gian tự nấu ăn, tôi vẫn rất ghét rửa chén sau khi ăn, thử nghĩ coi vừa ăn căng cái bụng thỉ chỉ muốn nằm nghỉ chớ ai muốn nhọc công, quơ quàng mấy cái chén dầu mỡ, đổ cặn thức ăn, mất hết tinh thần như vậy, mà cảm giác tồi tệ này còn gấp bội sau khi ngủ trưa dậy thoải mái nhìn thấy đống chén dĩa thì coi như mất bà buổi chiều rồi. Không biết có được gọi là giải pháp không nên tôi thường chọn nấu món nào có số chén rửa ít, nhiều quá là dẹp, thèm cỡ nào cũng vậy. Thâm niên rửa chén tăng tôi càng thương ông bà già bao năm vất vả để nấu mấy món tôi thích. Rửa chén giúp tăng thấu hiểu. Nếu có cưới ai đó: bạn nên thảo luận về qui trình rửa chén, bao nhiêu cái chén thì rửa, rửa lúc nào, ai sẽ rửa, nếu cả 2 đều không biết rửa thì làm sao?…. khi có con hãy dạy nó rửa chén. Máy móc giúp đời sống tiện lợi hơn nhưng nó xoá đi giá trị của rửa chén, của lao động chân tay. Đoạn văn này xuất phát lúc tôi rửa chén trong buổi chiều nóng nực. Nhưng sâu trong tâm tôi vẫn không muốn rửa chén (phải chi có tiền mua máy).

Thời gian là thứ chúng ta không thể dự trữ hay để dành cho lần sau, vì vậy ta không thể làm gì khác ngoài để nó trôi đi, mang theo rất nhiều cảm xúc quý giá và những ký ức mà ta dặn lòng không được quên.
__
Trong lòng mình chia ra hai luồng suy nghĩ, một là mình nghĩ mình đã phải lòng Byeon Woo Seok nên mình muốn nhìn thấy anh diễn nhiều hơn, muốn ngắm anh đắm chìm vào nhân vật, nên mình điên cuồng tìm các dự án phim hay chương trình có anh tham gia, mình thậm chí còn theo dõi IG anh và các page support anh. Nhưng đồng thời mình cũng không nỡ rời đi, thoát khỏi thế giới của Lovely Runner, move on. Một phần vì Seon Jae và Im Sol đã trải qua quá nhiều thăng trầm và đớn đau mới đến được với nhau, họ xứng đáng được ở lại trong tim mình lâu hơn. Đơn giản là mình không đi được, mình sợ thời gian sẽ lại tàn nhẫn cướp đi những cảm xúc quý giá mà lâu rồi mình mới có lại. Dạo này chính nhờ những cảm xúc đáng yêu mà Lovely Runner mang đến cho mình, mình cảm thấy đầu óc thư thái vui vẻ lắm. Giống như khi mới yêu vậy. Thật tuyệt vời~
Mình biết sẽ ít ai hiểu được những cảm xúc dạng này, chừng nào họ từng trải qua, hoặc đang trải qua, thì họ mới hiểu được thôi.
Kể cả có chia sẻ tình yêu này thì nó sẽ giảm hiệu ứng ngay khi nó vuột ra khỏi miệng mình, và dĩ nhiên người khác cũng không cảm nhận được tình yêu này như mình. Giống y như khi chia sẻ một quyển sách vậy. Mình thấy hay không có nghĩa là người khác cũng cảm thấy như vậy.
__
Trở lại với Lovely Runner, mình chỉ mong sẽ được an ủi lâu hơn nữa. Hằng ngày mình vẫn nâng niu những cảm xúc dần phai trong tâm trí, liều thuốc nào cũng sẽ giảm hiệu ứng mà, phải không?
Mình chỉ biết trút ra thế này để nhẹ lòng.
Mình sẽ luôn không ngừng biết ơn vì đã được xem những phim hay như Lovely Runner.
__
Nếu như bạn tò mò muốn xem vì sao Lovely Runner hay, thì mình khuyến khích xem, nhưng đồng thời mình cũng không đảm bảo rằng bạn sẽ có cùng cảm nhận với mình, vì cảm xúc, xét đến sau cùng, vẫn là vấn đề cá nhân.

Mình vẫn giữ nguyên một playlist nhạc The Sims trong điện thoại. Những giai điệu ấy như chiếc chìa khóa xoay nhẹ, mở ra căn phòng ký ức nơi hai chị em mình ngồi bên chiếc máy tính cũ kỹ, say sưa trong thế giới ảo đầy màu sắc. Tuổi thơ của mình gói gọn trong mùi hơi nóng từ CPU, tiếng lách cách bàn phím, và nụ cười giòn tan của chị họ mỗi khi “phá đảo” một trò chơi mới.
__
Game gắn bó nhất với hai chị em là The Sims. Với nhiều người, xây nhà, nuôi gia đình trong game chắc chán lắm, nhưng với mình, nó là cả một thế giới. Mình ngồi xem chị chơi, nhìn chị kiếm tiền, mua đồ trang trí, xây nhà, mà mê mẩn. Sau đó, mình tạo file save riêng, hai chị em đua nhau xem ai kiếm tiền nhanh hơn, ai xây biệt thự trước. Những cuộc đua đó, dù chỉ là trong game, lại là những kỷ niệm đẹp nhất của mình.
__
Năm 2014, The Sims 4 ra mắt. Mình tải về, không phải vì đồ họa đẹp hay tính năng mới, mà để tìm lại chút gì của hai đứa ngày xưa. EA liên tục ra expansion pack, stuff pack – người ta chê bai hút máu, nhưng mình chẳng trách. Mỗi gói mở rộng như một mảnh ghép giúp mình vá lại khoảng trống tuổi thơ. Có những đêm mình xây lại căn nhà cũ trong game, thả nhân vật ngồi cạnh nhau bên bàn máy tính, rồi nghĩ: “Nếu hồi đó mình với chị cùng chơi qua The Sims 2, The Sims 3, rồi cả The Sims 4 nữa, chắc vui lắm hen?”.
__
The Sims vừa tròn 25 tuổi. Mình muốn gửi lời chúc mừng đến một tựa game đã gieo vào lòng bao đứa trẻ giấc mơ “làm chủ thế giới”, dù chỉ là thế giới ảo. Với mình, đó là chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Đôi khi, mình bật nhạc The Sims để chìm vào giấc ngủ, lãng đãng trong đầu là hình ảnh hai đứa nhóc gầy nhom ngồi chơi game.
__
Người ta bảo hoài niệm là bệnh của những kẻ không dám bước tiếp. Nhưng với mình, nó giống như file save trong game – không cần phải chơi lại, chỉ cần biết nó vẫn ở đó, nguyên vẹn và ấm áp. Như chị, như chiếc máy tính cũ, và như cô bé năm nào vẫn hồi hộp mỗi lần nghe tiếng nhạc The Sims vang lên…

Hôm nọ mình nói với mấy đứa sinh viên, rằng sinh viên tranh thủ còn khoẻ còn vui thì làm được gì thì làm, ăn chơi đi, ăn chơi rộng ra để biết cuộc đời. Học thì chỉ nên học một thứ, học thật giỏi, học thật sâu để sau này có cái nghề. Có đứa bảo em chẳng biết nghề gì, cứ học rồi xong có gì làm nấy.

Do không có định hướng từ nhỏ nên sinh viên giờ toàn kiểu có gì học đó, có gì làm đó, thành ra cuộc đời tốn nhiều thời gian sửa sai làm lại. Cái đám này là đám nghiên cứu khoa học, chăm hơn và cũng thân hơn đám sinh viên trên lớp bình thường nên mình cũng cố gắng định hướng giúp cho. Mong muốn thì từa tựa như nhau, kiểu muốn làm kĩ sư, làm công việc dạng thiết kế quản trị, ngồi văn phòng, có đủ tiền sống và lập nghiệp ở Hà Nội. Rồi hỏi mình làm thế nào để được điều đó. Mình cũng chẳng biết nói sao.

Mình bảo các em sau này đi làm ko vướng tệ nạn, không vướng tứ đổ tường, không manh le không bệnh tật thì chắc cũng đủ sống. Nhưng để làm được những cái như mộng kia thì cần cố gắng nhiều, và may mắn nữa. Nên thế mình mới bảo giờ ăn chơi đi, kiểu như tiêm vaxxin dự phòng, mình chơi rồi mình dừng rồi sau này tránh xa đà, tránh đánh mất mình. Mình bảo bọn nó sau này ra ngoài kia đấm nhau với xã hội dễ xa ngã lắm, rồi còn vỡ mộng nhiều. Tập thất vọng rồi thất bại dần cho nó quen nhé các em.

Bọn nó muốn tham gia cái cuộc thi thiết kế này nọ. Nếu được giải thì khả năng xin việc sẽ tốt hơn. Những công việc kỹ thuật mà được ngồi làm việc trong nội thành Hà Nội là khó, nhất là trong thời buổi khó khăn này. Thế nên cũng cố gắng giúp bọn nó đi thi. Cơ mà thật sự để có hi vọng được giải này nọ thì khó, công làm cái ra cái máy ấy là một thì công dạy lại cho đám sinh viên là mười. Nhiều khi mình cũng cố mà ko biết sức mình có được một được hai không, đây tận những mười. Vậy nên nhiều lúc mình cũng cáu. Giả sử bọn nó hỏi lúc đầu giờ sáng lúc cà phê còn chưa tan trong máu, thì mình còn tận tình được chút. Chứ buổi chiều buổi tối thì xám lét vô cùng. Có mấy lần bọn nó muốn mời mình đi ăn nhưng mình đều từ chối. Một phần vì không muốn tốn tiền sinh viên, một phần vì lúc đó chỉ muốn ăn bom nguyên tử.

Nền giáo dục này đang làm rất tốt nhiệm vụ trông trẻ, nhưng lại yếu nhiệm vụ bảo ban chỉ dẫn. Nền giáo dục bao cấp với những thứ đóng khung dễ tạo nên những đứa trẻ ngoan, nhưng không có khả năng tự quyết định được cuộc đời bọn nó.