Khi ngồi trong nhà quá lâu, chán không thèm làm gì, không thèm nghĩ gì, trong đầu tôi phát ra những ý nghĩ kì lạ, một trong số đó là bụi. Bụi xuất hiện tràn lan khắp nơi, chúng quá nhỏ để thấy nhưng đủ để nhận biết, đó là cảm giác khó chịu nơi da mặt, vệt ố trên khăn hay ống tay áo mỗi khi chùi mặt, cơn hắt xì, chảy mũi khi ra đường, khó chịu nơi lòng bàn chân khi đi trên gạch men, lớp mịn trên giá sách, lớp mờ ảo trên bầu trời sáng sớm trên sông mỗi khi đi làm. Báo chí, phim tài liệu nói ra rả về tác hại của bụi với sức khoẻ nhưng chắc không ai quan tâm, tôi cũng thế. Mỗi lần quét nhà có bụi, ở phòng trọ trên Sài Gòn cũng có, nhà ba mẹ ở dưới quê cũng có. Bụi chắc là chặn cuối cùng mà tất cả mọi thứ mà chúng ta thấy sẽ hướng về người, vật, máy móc, nhà cửa…Bụi trong thùng rác hàng ngày tôi đổ có thể là một ai đó, con gì đó, cái gì đó. Tất cả mọi vật đều liên quan với nhau, cho dù nó có tri giác hay không, khi tan rã rồi nó cũng biến thành bụi rồi bay đi len lõi khắp nơi, tham gia tiếp tục vào cuộc sống này, nó chứng kiến, đồng hành với các thứ chưa biến thành bụi trên con đường biến thành bụi. Hiện giờ, trong cơ thể chúng ta ngoài vi nhựa chắc có bụi nữa, thứ bụi trong suy nghĩ, những sự kiện trong quá khứ, những thứ ta đốt ,tạt acid, xé nát, chặt đứt, cắt phăng,…ngoài những thứ ta trân trọng để trong tủ kính, đúc thành tượng,…nghĩ đến cảnh một căn phòng đầy những thứ quí giá mà bụi mù mịt, đầy mạng nhện, nhám cào…Mấy cái nào quí mình nhớ đến nhiều giống như mình cầm lên, lau thì nó sạch bụi, còn cái nào lâu quá không đụng tới, bụi bám riết rồi hư ố, tan rã thành bụi luôn. Tôi nghĩ căn phòng của mình bụi giờ chắc nhiều lắm, đồ quí cũ rã hết rồi, tôi có đưa mấy món mới vào, không biết để được bao lâu, phải chi có người nào dọn, gắn được máy lọc không khí thì đỡ bao nhiêu. Hay là giờ bỏ đập hết, khoá cửa lại, dù gì tất cả cũng thành bụi thôi mà, chống lại kết cục tất yếu đó làm gì. Đối phó với mấy cái hữu hình dễ hơn vô hình nhiều, thấy bụi ở ngoài mà sợ bụi trong lòng.
Điều tôi ngán nhất khi ra đường đó là lái xe gắn máy, tôi thích có người chở hơn vì có thể nhìn ngó này kia, thứ mà tôi ít làm khi tự mình lái xe. Giao thông hiện nay có lẽ ai cũng biết rồi, nó y như nồi lẩu thập cẩm vậy, từ lâu tôi nghĩ rằng có thể một ngày nào đó tôi dắt xe máy ra ngoài và tôi không thể trở về. Lái xe với tâm thế đó nên tôi chạy xe rất căng thẳng và tự xây dựng các nguyên tắc riêng cho mình. Số nguyên tắc này tôi rút ra sau một thời gian xem các video tai nạn giao thông, tôi thường tham gia, theo dõi các trang xã hội, hội nhóm “nhiều chuyện” nên trong ngày có tai nạn giao thông nặng gì tôi thường biết. Tôi xem rồi phân tích xem người bị nạn có mắc lỗi sai gì không và đưa ra cách phòng tránh và tôi thấy rằng có hơn 1/3 trường hợp chúng ta không thể làm gì cả, kiểu như định mệnh đến, ví dụ như người đi xe máy đang dừng đèn đỏ rồi xe 4 bánh phía sau xông tới hoặc đang ngồi chơi trong nhà rồi xe 4 bánh từ ngoài tông vào…nên tôi chú ý vào những điểm có thể tránh gồm (1) khi có vật cản trên đường đi như: một chiếc xe 4 bánh dừng sát lề, một vũng nước, một khúc đường đang được sửa chữa…trong bất kì tình huống nào như trời mưa, bận việc gấp,…bạn cũng nên bóp thắng, quay lại kiểm tra phía sau rồi mới lách qua đi tiếp, (2) không chạy nhanh khi tầm nhìn hạn chế như có một chiếc 4 bánh đang dừng sát lề, có thể người hoặc chó sẽ đi từ phía đầu xe băng ngang đường hoặc khi bạn quẹo phải trong trường hợp cua gắt thì vẫn có khả năng một người nào đó lái xe hoặc đi bộ sẽ xuất hiện, cách tôi hay làm là tưởng tượng một người nào đó xuất hiện từ những vị trí khuất đó, nó giúp tôi chuẩn bị tinh thần, chạy chậm hơn, sẵn sàng giảm tốc độ khi cần, (3) không cắt đầu xe 4 bánh trong mọi tình huống, chúng ta thường không lường trước được tăng tốc của xe 4 bánh đâu, sắt đụng người đó ai lỗ biết liền, (4) không chạy song song với mấy chiếc 4 bánh như xe container, xe tải, xe phương trang,…, phần hông xe phía lề đường là phía tài xế không thấy nên nếu có vật cản phía trước thì phản xạ sẽ đánh lái vào lề, rất dễ tông trúng xe phía trong, nếu tôi chắc chắn rằng có thể vượt được trong 5 giây tôi mới vượt còn không thì thôi, khi vượt thì tôi sẽ kiểm tra tầm nhìn thoáng không, đường phía trước gồ ghề, có xe đi ngược chiều không, có hẻm hay ngã rẽ không, khi vượt thì bóp kèn liên tục, nhìn lại thì đa phần không vượt là tối ưu nhất. Đó là những đúc kết sau bao năm lái xe với mấy lần suýt chết nhờ ơn trên mới còn sống.
Có bao giờ bạn tự hỏi mình là: “Ngoài nghề hiện tại bạn còn muốn làm nghề gì không?”. Tôi thường tự hỏi bản thân câu hỏi đó bấy lâu và câu trả lời là: “Không biết”. Công việc hiện tại đã được định hướng bởi gia đình hồi tôi còn nhỏ xíu và tôi dành hết thời gian, gạt bỏ hết những điều phù du như ba mẹ tôi nói: tình yêu, thể thao, giải trí để dồn sức cho mục tiêu đó. Tôi làm vậy với suy nghĩ rằng cho ba mẹ tôi vui nhưng tôi có thật sự vui khi làm vậy không thì chưa biết. Rồi tôi đậu đại học, lê lết qua hết bao năm rồi đi làm, tôi vẫn nhận sự hỗ trợ lớn từ gia đình, tôi như đứa bẻ không dứt ra khỏi bầu vú của mẹ, tôi vẫn chìm trong những mộng mơ, thiếu tính trách nhiệm cần có của một người trưởng thành, tôi sợ mình sẽ làm trái mọi ý gia đình mình, không phải vì sợ cắt đi nguồn tiền, với số lương hàng tháng tôi một mình vẫn sống tốt thôi, có chăng là đến hiện tại đó vẫn là nơi tôi tìm thấy sự yên bình nhưng gần đây tôi lại nghĩ khác. Gia đình nào cũng có hai mặt, tôi nhầm tưởng một thời gian về việc nói chuyện với ba mẹ mình, đó không phải là nói chuyện, nó giống một buổi tra khảo hơn, khi người nghe liên tục áp đặt suy nghĩ, định kiến, gạt bỏ những lời nói nằm ngoài khuôn khổ, giá trị của người nghe, nhiều khi cướp lời không cho người nói nói hết câu. Tôi luôn cố tìm nơi mình có thể dựa vào, tôi đọc sách, tôi nghe nhạc, xem phim, tôi tập thể dục, tôi thích du lịch nhưng không phải du lịch kiểu thông thường, tôi không thích địa điểm xô bồ, tôi muốn nhìn những cảnh sống hàng ngày khác, tôi muốn nhìn thấy những con người khác, tôi có ít bạn bè, tụi nó giờ có cuộc sống khác với vợ con, làm những nơi khác nhau. Tìm kiếm nhiều vậy chớ tôi vẫn chưa thấy, tôi làm nhiều việc để che giấu sự bất lực về việc mình không biết phải làm gì vậy. Câu trả lời của tôi cho câu hỏi đầu bài đó là lính cứu hoả. Tình cờ một lần tôi xem được video ngắn kiểu tài liệu về cảnh cháy nhà, hình ảnh lính cứu hoả phá cửa, leo lên mái nhà xung quanh nào là lửa rồi họ ôm, cõng người bị thương ra khỏi đám cháy, cảnh họ tiến vào cửa vừa lúc đó ngọn lửa tràn ra ngay nơi họ đi vào….Tôi luôn rơi nước mắt mỗi khi xem lại video đó. Hình chụp 3-4 người lính cứa hoả xuất hiện ở cửa sổ rồi hình tiếp theo là lửa bùng lên cũng ngay cánh cửa đó luôn làm tôi nhớ mãi. Hạnh phúc, vui vẻ với công việc mình làm và có điểm tựa tinh thần với tôi đó là điều may mắn. Tôi vẫn đang tìm lấy may mắn của mình.
Tôi nghe nhạc lần đầu vào cuối trung học cơ sở, bắt đầu bằng từ mấy bài nhắn nhít yêu đương phát ra từ máy điện thoại Android hiệu gì cũng chẳng nhớ. Với một gia đình gương mẫu thì ba mẹ tôi cấm tiệt vụ này, nói tôi lo học hành đi yêu đương cái gì và do là đứa con ngoan nên tôi độc thân tới giờ. Không chơi điện thoại được nhưng vẫn được xài máy tính để tải đề, bài giảng về học, tôi canh me lẻn lên YouTube nghe các video anime lồng nhạc nightcore remix, rock ballard. Lên cấp ba, áp lực thi đại học biến tôi thành nerd chính hiệu, không giải trí, bao công sức thức khuya dậy sớm đánh đề ít ra cũng không vô ích, tôi đậu trường đại học mơ ước của gia đình, có phải mơ ước của tôi không thì chưa biết. Những năm đầu coi như bỏ, khi tôi không hề hoà nhập với mô trường mới, chán nản vô vọng, tôi chìm đầu vào phim, YouTube, xem các stream cho qua ngày, tôi hầu như không nghe nhạc nữa, trừ những lần về quê, nhỏ em bật nhạc k pop cả ngày như BigBang, T-ara, 2ne1, tôi nghe nhiều đến mức như bị tra tấn. Tôi có theo dòng nhạc này một thời gian như không hợp và trong lúc lướt trên YouTube tôi biết đến lofi, tôi xem nó như sự cứu cánh của mình, nào là jinsang, feardog, ikigai. Tôi nghe bất kì lúc nào ở nhà, ngồi nhìn qua cửa sổ, cầm một cuốn sách, bên cạnh là ly cà phê ấm. Không biết có phải do nó hay tôi dần thích ứng, tôi chơi chung với nhóm bạn, đi học chung, đi chơi, đi nhậu, đi karaoke. Lúc đó tôi thấy yên bình mà giờ đây nhìn lại tôi thấy mình thật ngây thơ. Lúc này, tôi biết đến nhạc rap từ một đứa trong nhóm, tôi nghe những ca sĩ underground như kiban, Nah, Vd, WormJb,…đến mainstream như Đạt Maniac, Karik, Wowy, Đen vâu,.. tôi hát vang theo lyric trong phòng cũng như phòng karaoke. Sau khi tốt nghiệp xong, hiện thực như một cú tát vào mặt, tôi nhận ra mình không đủ trang bị để sống sót nơi làm việc, huống chi là chịu trách nhiệm trong công việc. Tôi gần như bắt đầu lại từ đầu, bắt chước máy móc những người khác, cố gắng đừng khác mọi người như tôi luôn được khuyên bảo, tôi không thể chia sẽ với ai, kể cả gia đình. Dần dần tôi cũng vượt qua, nhìn cũng ổn trong mắt đồng nghiệp nhưng thâm tâm tôi vẫn thấy điều gì đó vướng mắt, nó thôi thúc tôi tìm kiếm một giải pháp, đó là gì tôi vẫn không biết. Biến cố covid-19 ập đến khiến tôi tỉnh ra hơn, tôi trở nên thực tế, tôi biết chăm sóc, bản thân hơn, tôi bắt đầu tập thể dục, đọc sách, tự nấu ăn, tôi đang nghe dòng ambient, nó khiến đầu tôi dịu đi sau một ngày dài. Có thể hiểu được một người nếu nghe playlist của người đó không, tôi nghĩ là có đó.
Tôi làm việc cũng hơn 5 năm, nơi làm cũng dạng giống công sở, đầy những phe nhóm, họp hành, báo cáo hàng tuần, còn có thêm nhóm chat nội bộ trên Zalo và nhiều nhóm chat riêng khác. Từ khi đi làm, tôi bắt đầu làm quen với những lề thói xã giao qua từng cử chỉ, ánh mắt, những lời nói đùa và điều tôi ngán nhất, đó là đi nhậu. Lúc còn sinh viên, tôi có đi nhậu nhưng uống ít, vào lúc sắp tốt nghiệp tôi mới nhậu nhiều hơn, chỉ để vui thôi và tôi thấy tửu lượng mình kém xa với chúng bạn nên không ham vui hơn cần thiết. Về quê đám giỗ, tôi vẫn giữ tinh thần như vậy, uống hơi lâng lâng, buồn ngủ thì vọt ra võng nhà sau nằm chơi, đa phần mọi người trong bàn còn ăn uống thêm hồi lâu mới xong. Điều khó chịu khi uống bia hoặc rượu thì những li, những chai đầu tiên rất vui, cảm giác kích thích khiến tôi vui vẻ, cởi mở làm tôi dễ cười nhiều hơn bình thường, thêm âm thanh rơm rả từ các câu chuyện trên bàn nhậu kéo dài không lâu thì tiếp đến là cảm giác đầy bụng, miệng khô, vị rượu, bia không còn ngọt, thơm mà trở nên đắng, cay, hai bên thái dương đau nhói từng cơn, tim đập liên hồi. Tôi thường tự hỏi có phải mình mình cảm thấy điều này, các chiến thần nửa thùng hay 3 xị có cảm thấy vậy không. Có ông chú ở cơ quan nói với tôi: “Mày tối ngày đi làm về nhà không, nếu rảnh sao không đi chơi với đồng nghiệp gì hết vậy !”. “Đi chơi” theo ý ổng là đi nhậu. Sau một thời gian, tôi thấy ý này cũng có lí lắm. Một trò chơi thường có thắng, thua và đi nhậu cũng vậy. Người thắng là người ngồi lại đến cuối nhìn các đối thủ ngủ trên ghế, ngồi gục tại bàn hay đang nôn thốc ở một góc nào đó hoặc lẳng lặn biến mất tăm hơi và sẽ vỗ vai bạn còn đang mê man: “Chú uống yếu quá! Hehe”. Nhậu nhẹt cũng nhiều chiêu trò như uống gói sữa điều trị dạ dày, ba tôi có viên thuốc trợ lực uống trước khi đi nhậu tầm 1 tiếng, ba tôi có đưa nhưng tôi chưa uống lần nào, với lời giới thiệu” Uống thuốc này không phải không xỉn nhưng nó làm mình không mệt nhiều”. Tôi thấy thật vô lí. Nói chuyện, hát karaoke giúp giải rượu tốt, vậy nên bạn sẽ nghe những câu chuyện trên trời dưới vịnh, từ trong ngóc ngách tim gan của một ai đó hoặc tiếng hát hên thì đúng nhịp từ loa kẹo kéo hoặc loa quán hát (lúc này thường có 1 thùng Tiger bạc). Chơi trò này được lợi gì? Có nhiều mối làm ăn, có thêm quan hệ xã hội, xoá hiềm khích, mâu thuẫn với đồng nghiệp (tôi không thấy thế). Mặt trái thì ta sẽ mất đi sức khoẻ, xui rùi mất mạng, mất tiền bạc, mất thời gian…Nếu bạn là dân làm công ăn lương, bạn sẽ không né được đâu, vậy nên hãy chơi khôn một chút. Chúc may mắn cho bạn và tôi.
Mình muốn viết nhiều thứ quá, nhưng lại không bao giờ đủ thời gian. Đây không phải một câu nói ngụy biện kiểu “tôi chả có thời gian làm gì cả”. Nói chính xác là mình có quá nhiều thứ trong đầu mà mình nghĩ mình có thể viết ra, thể hiện ra, bày tỏ ra cho người khác hiểu. Nhưng để làm được điều đó, tức là để cho người khác thật sự hiểu được cái mình muốn truyền tải, mình cần nghiên cứu sâu hơn, viết đi viết lại nhiều lần hơn và suy nghĩ ra nhiều cách viết hơn nữa. Đó chính là điều làm mình không đủ thời gian viết. Vì đụng tới đâu cũng ra tè le thứ cần học hỏi thêm. Đối với mình, việc viết ra những thứ nhảm nhí thì dễ, mình có thể viết hàng giờ liền, toàn những chuyện vẩn vơ văn vở. Nhưng để viết những điều thật sự có ý nghĩa và theo mình là xứng đáng tồn tại trước mắt người khác, thì cần rất nhiều sự kỷ luật, rất nhiều sự lao tâm khổ tứ và một chút cảm hứng nữa. Cũng không biết như vậy có gọi là cầu toàn không, nhưng mình nghĩ đó là trách nhiệm mình cần có khi đặt bút xuống viết. Nếu mình tự đánh giá là bài viết của mình đem đến điều gì đó bổ ích hay thú vị cho người khác, thì mình mới đăng lên mạng xã hội. Nếu không, mình chỉ cần viết trên 574 là đủ. Rất may là từ khi phát hiện ra trang web này, mình đã siêng viết hơn nhiều. Mong web không biến mất.
Trời Sài Gòn mấy ngày nay nóng quá chừng, lỡ có việc phải ra đường thì đúng là cực hình, xui rủi dính kẹt xe thì cực hình x 2. Trời đã nóng mà kèm thêm bụi cũng cỡ triều cường kết hợp kẹt xe. Nóng quá thì làm sao?. Bật máy lạnh chứ sao. Rồi tiền điện tăng. Nghe sao nản dữ. Hồi mấy năm trước trời cũng nóng nhưng đỡ hơn vầy, tôi nghĩ ra chuyện ngủ không cần máy lạnh, bật quạt thôi, giảm đóng tiền điện để có tiền mua này kia á. Quá trình luyện tập cũng gian truân lắm chứ không phải giỡn, gồm từng bước như đầu tiên trước khi ngủ bật máy lạnh tầm 1 giờ, chỉnh cỡ 26 độ, thấy nhiệt độ mát mát thì tắt, rồi bật quạt máy, tốc độ trung bình, hướng quạt ở đầu giường hướng về chân, để thành công cần đảm bảo ngủ sớm. Hỗ trợ giấc ngủ bằng cách chiều 4-5h tập thể dục tạ, chạy bộ, HIIT cỡ 45 phút, trước ngủ 1 giờ tắt điện thoại, đọc sách gì cũng được, giáo trình Mac-Lê quất luôn. Phần lớn thì cách này hiệu quả nhưng có khi nửa đêm thức giấc cỡ 1-2h vì nực, rồi lại phải bật máy lạnh lên rồi ngủ tiếp nhưng giấc ngủ chập chờn lắm, có khi nhiều việc quá phải thức khuya nên bật máy lạnh ngủ luôn và trời quá nóng, tắt máy lạnh cái là chịu không nổi. Năm rồi thì cỡ tầm giữa năm mới nóng kiểu nay, năm nay mới dạo đầu mà muốn le lưỡi. Kiểu này chắc phải sống không thiếu máy lạnh rồi, nghe đâu bên Nhật chính phủ có hỗ trợ tiền điện khi trời nóng đó, phải chi có ai hỗ trợ cho người lao động như tôi thì đỡ phải biết. Giải pháp trước mắt là kiếm tiền trả tiền máy lạnh thôi. Nhưng tôi tin rằng trời nóng do nó nóng thôi, chứ loài người nhỏ bé này làm gì xi nhê đến trái đất nổi, có chăng thì xả rác gây ô nhiễm môi trường sống rồi hít không khí dơ, nước dơ rồi tự chết thôi thêm cái mất thẩm mĩ. Trái đất kiểu:”Trời ơi! Cái lũ giòi bọ tham ăn này, tao sẽ nướng tụi mày chết!”. Loài người đã phát triển đến cực đại rồi, sắp chuyển tiếp sang giai đoạn không phải người nữa rồi. Vật cực tất phản và cái nóng ở đây để làm tròn bổn phận.
Mình tin rằng mỗi người sinh ra với một định mệnh, nhưng chuyện định mệnh đó gắn liền với cái tên thì chắc mình chỉ tin một chút xíu thôi. Mình nghĩ cái tên là điều mà một người rất khó có thể đạt được. Có lẽ vì mọi thứ gắn với tên người thì đa số đều quá đỗi tốt đẹp, là những điều mà cha mẹ ông bà gửi gắm cho con cháu của họ, vô hình trung nó tạo nên một thứ áp lực hay lực cản nào đó khiến người được đặt tên sống hoàn toàn trái ngược với tên của họ. Đó đơn giản là điều mình đúc kết được qua thực tế, vì đa số những người mình quen biết đều sống một cuộc đời gần như trái ngược với tên của họ. Vậy nên rút kinh nghiệm điều này, mình đã nghĩ sẵn mấy cái tên hết sức vô nghĩa và tào lao, hề hước, để dành đặt cho chó mèo của mình, chứ mình không định sinh đẻ gì đâu.
Còn cái phương pháp xét tên đoán vận kiểu thần số học gì đó thì mình nói thẳng luôn là vớ vẩn. Mình từng kiên nhẫn thử đọc hết một quyển sách nổi tiếng về phương pháp này trước khi phán xét nó. Và sau khi đọc xong thì mình khẳng định luôn là thứ này nhảm shit. Chẳng qua nó là một trong những thứ vô lý mà người ta muốn bám víu vào mỗi khi quá tuyệt vọng trước cuộc sống khắc nghiệt này mà thôi.
Nói vậy không có nghĩa là ta không thể thay đổi số mệnh, nhưng nếu muốn “cải số” thì chắc chắn ta phải cố gắng gấp nhiều lần bình thường, và có lẽ là cần thêm một người đồng hành nữa. Người này có thể là mentor, bạn thân, bạn đời, họ hàng… bất cứ mối quan hệ nào có thể ảnh hưởng mạnh mẽ đến suy nghĩ của ta. Nếu may mắn, mình nghĩ bạn sẽ tìm được ít nhất 1 người như vậy trong đời.
Mình cũng từng ngẫm nghĩ nhiều về sự nhỏ nhoi bất lực của con người chúng ta trước số phận hay nói cách khác là trước vũ trụ đầy bí ẩn này. Và mình nhớ mãi đoạn trích sau trong một quyển sách viết về triết học:
“…Một chú thỏ trắng được lấy ra khỏi chiếc mũ chóp cao, và bởi đó là một con thỏ khổng lồ nên trò ảo thuật phải mất nhiều tỷ năm. Tất cả những đứa con loài người đều sinh ra ở đầu những sợi mịn của bộ lông con thỏ, giúp chúng biết kinh ngạc trước trò ảo thuật không tưởng nổi. Nhưng khi lớn lên, chúng càng lúc càng rút sâu vào tận gốc bộ lông con thỏ. Và chúng ở lại trong đó. Chúng thấy ở đó yên ổn đến đỗi không bao giờ còn dám đi ngược lên những sợi lông nữa. Chỉ có triết gia là có can đảm thực hiện chuyến đi đầy hiểm nguy đưa họ tới những biên thùy cùng kiệt của ngôn ngữ và hiện sinh. Một số lại rơi vào đáy sâu, nhưng những người khác thì bám chặt vào những sợi lông con thỏ và động viên mọi người chỉ lo ăn uống ních đầy bụng ở phía dưới hãy trèo lên gặp họ.”
Bạn có tin rằng mỗi người sinh ra với một định mệnh gắn liền với tên của mình hay không. Có một lần, em gái tôi nói rằng nếu nó mà làm bầu show thì nó sẽ tổ chức một game show về nhìn mặt người đoán tên. Nghe thật nhảm địt !. Nó cho rằng sau khi sinh ra được đặt tên X, Y, Z gì đó, người được đặt tên sẽ sống đúng kiểu người tên X, Y, Z đó. Tôi hỏi mẹ tôi hồi xưa lúc đặt tên cho tôi có xem sách gì không? Mẹ tôi nói có tiêu chí muốn tên tôi với em tôi mấy chữ cái đầu để có gì đi học thi sớm khỏi chờ và có đọc trong sách hướng dẫn đặt tên nữa. Tôi nghe đâu cũng có phương pháp coi bói tên, kiểu người ta sẽ cộng điểm tất cả các chữ cái cả họ lẫn tên, bao nhiêu điểm sẽ ứng với từng đoạn nhất định mang những ý nghĩa tương ứng. Tôi nghĩ đây cũng không phải một yếu tố dự đoán chính xác lắm vì có nhiều người trùng tên, vậy đường đời họ giống nhau y chang sao, chưa tính khác biệt giữa dấu hỏi, ngã, còn mấy người tên ba mẹ đặt xấu quá rồi về sau cúng chè đổi tên nữa. Yếu tố mang tính cá nhân hoá tưới đối tôi nghĩ là giờ sinh và ngày sinh theo âm lịch do người phương Đông không chơi lịch Dương. Em tôi có đứa bạn chung khoá nó tên họ giống tôi y đúc mà ngoại hình một trời một vực, giới tính cũng khác, giống về mặt sinh học ban đầu nhưng bạn nó rẽ sang hướng khác. Tôi hơi kì thị vụ rẽ hướng đó nên không đồng ý cái vụ vận mệnh tại tên này lắm. Nói vậy chứ bản thân tôi cũng tin vào số mệnh một phần, chúng ta đang làm gì, chúng ta đang ở đâu…chỉ là việc chúng ta đang làm những bước đã định sẵn, điều đứng sau nó có thể vòng xoáy của nhân quả bắt đầu từ chỗ xa xôi nào đó, tự do lựa chọn chỉ là tự tưởng tượng. Nghe giống như bỏ phiếu bầu đại biểu cấp Đoàn ở trường đại học, danh sách ứng cử đã được sắp xếp có chủ ý, ai đắc cử đã được tính trước, có những tên lót đường, gạch tên nào, giữ lại tên nào đâu thay đổi được gì. Nhưng ngồi yên không làm gì thì chán quá, nên hãy rán vùng vẫy để quên đi sự bất lực của thân phận nhỏ nhoi của mình trước vũ trụ bao la.
Sao bây giờ ngày trôi đi nhanh thế nhỉ! Hay là do mình đang sống vui vẻ và làm việc hăng say quá?
—————–
Hôm 8/3 vừa rồi, ngoài chuyện mình và em gái tặng quà cho mẹ, như mọi năm, thì có một sự kiện trọng đại đã xảy ra: ba mình mua tặng mẹ một bó hoa tiền! Dù bó hoa đó chỉ có 350k thôi nhưng đó quả là một bước chuyển biến đáng ghi vào sử sách gia tộc!!! Cưới nhau được 30 năm rồi nhưng chưa bao giờ ba tặng mẹ quà như vậy. Mình thật sự xúc động và cảm thấy mình với em gái đã “làm gương” cho ba rất tốt. Mình chưa từng thúc ép hay khuyên nhủ hay thậm chí nói bất cứ câu nào về việc ba nên tặng quà cho mẹ, nhưng rốt cuộc thì ba cũng đã học được chút gì đó khi thấy mình với em gái mình chăm chút từng món quà, từng chiếc thiệp viết tặng mẹ mỗi năm. Người đàn ông hơn 55 tuổi, cứng đầu và cục cằn như ba mình mà cũng có thể thay đổi được, thì cuộc đời này có gì là không thể nữa đâu chứ?
—————–
Hôm qua 2 vợ chồng mình đi chơi ở Lễ hội Việt-Nhật 2025 suốt cả ngày. Hai đứa cuốc bộ hết hơn 150 gian hàng, suốt từ sáng sớm tới chiều tối luôn, mệt thì có mệt nhưng mà dzui hết sức. Mình cười toe toét suốt ngày khi được nhìn thấy cũng như trải nghiệm đủ thứ lạ lẫm, hay ho và thú vị trong lễ hội. Lúc ra về, chồng mình còn nói là năm sau đi tiếp nha dzợ iu! Điều mình thích nhất trong lễ hội ở đây đó là cách người ta bố trí thùng rác khắp mọi nơi, cách người tham gia lễ hội chủ động vứt rác đúng chỗ, và cách đội ngũ giữ gìn vệ sinh nhanh chóng “ra tay” mỗi khi thấy thùng rác đầy. Đúng là một cái lễ hội xứng đáng với thời gian, công sức và tiền bạc mình đã bỏ ra để tham dự mà.
—————–
Mấy hôm nay tự dưng chat với sếp nhiều ghê! Sau gần 2 năm làm việc ở công ty này, cuối cùng mình cũng có thể có chút cảm giác thoải mái kiểu xem văn phòng là nhà mình rồi. Trước giờ mình không có nhu cầu kết thân với sếp hay đồng nghiệp, nhưng bây giờ mình cảm thấy nếu được làm với good boss thì tự nhiên dần dần đôi bên sẽ có xu hướng thân thiết với nhau thôi. Nghĩ vậy nên mình có tìm mua một món quà sinh nhật cho sếp và cũng viết kèm một tấm thiệp nhỏ, chuyện này hoàn toàn xuất phát từ tình cảm cá nhân chứ không liên quan gì đến công việc. Tháng sau mới tới sinh nhật sếp, nhưng tính mình lo xa, muốn chuẩn bị trước. Bây giờ có quà rồi thì lại muốn tặng liền, để lâu sợ nó bể quá… quà này nó xinh đẹp nhưng mỏng manh á =))).