Thỉnh thoảng mình mơ một giấc thật hay, chân thật sống động, không mở đầu không kết thúc, rất nhiều cảm xúc dù không nhớ gì, thường mang mác một trong hai kiểu. Kiểu đầu như là: cố chút nữa thôi, gần được rồi; mà không biết đã cố gì, gần được gì vậy. Kiểu hai thì giống như một bộ phim câm nhạt nhẽo, trong phim đó minh đang làm một hành động không tên, nhưng hồ hởi và tươi mới. Giống như hôm nọ mơ đang chơi bóng rỗ trên sân trường.

Giấc mơ thứ nhất thì giờ không còn nhiều, thời tuổi trẻ vĩ cuồng chắc mơ giấc này nhiều hơn, kiểu những giấc mơ vĩ đại như thánh kinh, nếu kể lại cho người đời thì chắc họ khóc ngất lên được. Vĩ đại là thế nhưng lúc tỉnh thì quên mất.

Giờ thì thường mơ giấc thứ hai, nhất là các giấc ngủ trưa ngắn ngủi. Những giấc mơ kiểu này tuy vô nghĩa mà ám ảnh, như giấc mơ chơi bóng rổ ở trên, cùng là bầu trời buổi chiều với nắng đỏ vàng cam mà ở trong mơ nó trong trẻo. Lúc ngủ dậy nhớ cái bầu trời đằng xa lúc đang ném quả bóng lên.

Về sau, mình nhận ra những giấc mơ tiệm cận thiên đường như này là do chất kích thích tác động lên hệ thần kinh. Rượu, bia, cà phê, hay thậm chí hormone… giống như chất bôi trơn, làm mọi thứ có vẻ mơ màng và vĩ đại hơn cái thực có. Những giấc mơ này giống như là hệ quả của việc đi đường xa mà phải nghỉ để uống nước, và như mình sẽ uống nước ngọt, cafe, chỉ để phấn chấn hơn và tiếp tục cuộc hành trình.

Phần lớn chúng ta ở cuộc đời này sẽ phải vật lộn để tìm đường đi, vốn không phải lúc nào cũng rõ ràng.

Em sinh ra trong một gia đình gọi là không có của ăn của để, chỉ có mảnh đất nhỏ của cụ nội để lại, nhưng mà vì vài lý do phải bán luôn mảnh đất duy nhất này, giờ gia đình phải đi ở thuê. Ba mẹ thì cũng không biết chữ, công việc chính là làm thuê sống qua ngày. Em có thằng anh lầm lỡ, để lại đứa con mới sinh cho ba mẹ em nuôi, vợ nó thì bỏ đi biệt tăm, nhỏ em gái của em thì cũng không học hành, không nghề nghiệp gì, nó lấy chồng có con xong hai vợ chồng nó cũng li dị, giờ ôm nuôi đứa nhỏ mà không có thu nhập, hiện tại cũng là ba mẹ em nuôi.

Đến những năm dịch thì ba mẹ em vỡ kế hoạch lòi ra thêm một thằng cu nữa, tổng cộng phải nuôi ba đứa nhỏ. Hiện tại thì có mỗi mình em là có sự cố gắng duy nhất trong nhà, hồi xưa không có tiền đi học đại học phải bỏ học một năm, đi làm chân tay cảm thấy rất mệt mỏi. Sau đó em quyết tâm đi học thì cũng trầy da tróc vảy mới ra trường được. Sau khi ra trường thì đi làm văn phòng cũng được hơn 3 năm nay, lương chỉ ngót nghét được hơn chục củ tý. Thực sự là lương này không đủ chi tiêu hàng tháng, mà còn phải gồng gánh phụ giúp gia đình nữa. Ba mẹ em thì không hiểu điều này lắm, hằng tháng đều gây áp lực mỗi lần mà em gửi tiền trễ làm em gần như kiệt quệ về tinh thần.

Xung quanh em các bạn Genz rất giỏi, thu nhập cũng cao hơn em nhiều, vì vậy mà em cũng muốn đi học thêm để nâng cao trình độ nhằm tăng thu nhập, nhưng thực sự số tiền làm hàng tháng ra không đủ gửi về nhà thì làm sao có thể dành dụm được. Em cũng sắp chạm độ tuổi 30 rồi, giờ cảm thấy mệt mỏi và tương lai đen kịt, chắc không lấy vợ nổi.

Người yêu minh làm ở công ty cũng tầm 3 4 năm rồi. Dạo gần đây có một chị đồng nghiệp ( gần 30, có người yêu rồi) hứng thú kỳ lạ với người yêu mình.

Ban đầu thì chỉ kiểu thả thính vu vơ: gọi người yêu mình là “bạn”, uống ké nước, cười cười nói nói. Mình biết nhưng không làm gì, chỉ là mình khó chịu thôi. Sau thì… level up: xin được số đt rồi nhắn tin. Ban đầu nói chuyện công việc, sau thì hỏi han tâm sự. Người yêu mình thấy phiền, không trả lời. Vậy là chị lại chạy qua Facebook, tiếp tục nhắn tin, thậm chí gửi cả ảnh.

Chưa hết, khi biết mình hay nấu cơm mang cho người yêu, chị cũng bắt đầu mua đồ ăn đồ uống cho anh ấy. Mua hẳn vape luôn. Rồi còn lén coi lịch để “tình cờ” gặp. Người yêu mình phải đổi chỗ làm rồi block chị kia. Chắc cũng do mình nói nhiều quá.

Chuyện kì lạ nhất là chị ấy khóc khi người yêu mình đổi chỗ làm. Khóc thật giữa công ty luôn. Đúng là chuyện thật như đùa. Chị ấy cũng gần 30 rồi chứ không phải còn trẻ gì.

Mình kể ở đây cho nhẹ lòng, mình cũng không biết đã làm đúng hay sai nữa.

Cũng ít người viết nhỉ. 1 tháng mình mới quay lại mà thấy có vài bài viết thôi.

Mình là cái đứa mà làm ở 1 chỗ 5 năm rồi vẫn mơ ước đi du học ở Bắc Âu đây. Dạo gần đây đọc được một bài về du học làm mình nổi hứng lên muốn đi (vì thực ra giờ đi là dễ nhất, có chút tiền và nhiều kinh nghiệm, cũng đủ hiểu mình hơn). Thế nhưng người yêu mình và gia đình mình không muốn mình đi, mình thì lại không nỡ bỏ họ lại. Thế nên mình đang cân nhắc có nên học thạc sỹ trong nước mà có chương trình liên kết với nước ngoài để được đi khoảng 6 tháng gì đó cho bõ ước mơ không.

Hôm qua là sinh nhật lần thứ 32 của mình rồi, nay mọi người mua bánh và tổ chức, nhưng mình không hề thấy vui. Mình chỉ muốn những người có quan hệ không thân thiết với mình không biết tới ngày đó thì tốt. Cái mình cần là anh người yêu mua cho bó hoa, món quà, chở mình đi ăn (tất cả hôm qua đã làm rồi) là mình hạnh phúc lắm rồi. Càng già càng khó tính.

Mình đang làm cho một công việc cho người Hàn. Mình có thể nói tiếng Hàn và nghe tiếng Hàn tính là trôi chảy nhưng bản thân thì chỉ thích tiếng Anh. Mình hay đọc sách tiếng Anh rồi ghi lại từ mới để học, kể cả là những cuốn sách khó như sách về y tế hay khoa học. Nay tự dưng mình nghĩ rằng sao mình không bỏ quách chỗ này để sang chỗ nào dùng tiếng Anh cho đúng sở trường nhỉ? Thế nhưng mình 32t rồi và sợ không thi đỗ (dù chưa thử). Và dù thử thì để có được mức lương tương đương mình sẽ phải quay về HN, không được sống ở đây nữa. Và như thế thì mình không muốn. 32 tuổi rồi nhưng có vẻ vẫn cái gì cũng sợ.

Chắc sẽ phải bắt tay vào cái vụ đi học liên kết sớm thôi chứ cứ đà này trước khi đi được, mình sẽ già mất. Thế mà đôi khi ngồi chơi không vì nghĩ mình không có gì để làm =)) Bác nào biết chương trình nào hay hay thì giới thiệu em với nha.

Chà, có vẻ sắp tới sẽ là lần đầu tiên mình thất nghiệp một cách thật sự. Những lần thất nghiệp trước, mình vẫn mang danh tính sinh viên nên nó vẫn nhẹ nhàng dù vẫn nhiều cay đắng. Cái cảm giác mình kém cỏi là khó lòng tránh khỏi. Mà mình kém cỏi thật với một cơ thể yếu ớt, một tinh thần bạc nhược dễ từ bỏ và thái độ thờ ơ. Gần 10 năm trời sống trong cảm giác thất vọng với sự nỗ lực của mình trong quá khứ nhưng thất vọng xong lại bỏ bê hiện tại để rồi nó thành một phần tiếp của cái quá khứ đáng buồn ấy. 

Đời người như một ngọn nến cháy không ngừng, hoặc âm ỉ hoặc bùng nổ. Mỗi phút, mỗi giây thiêu đốt nó lại rút ngắn đi, để lại khói và tro. Chẳng nói làm gì nếu mình đốt lên được ngọn lửa của khát khao, sống sao cho mình thấy xứng đáng và tự hào. Thay vào đó, mình chọn cách cháy một cách lụi tàn, lay lắt, để những tia lửa tan biến vào hư vô và chỉ giữ lại cho mình tro tàn vô dụng, bốc mùi. Học tập, làm việc, tập luyện ư? Không, mình chọn chơi game, đọc sách – những việc “giết thời gian”. “Giết thời gian” chưa bao giờ nổi bật nghĩa của nó đến vậy, mang trong nó sự cay đắng và hối hận đau khổ đến thế. Đời người chính là một chuỗi thời gian, giết thời gian khác gì giết chính mình bằng một con dao cùn. Tại sao thế nhỉ, tại sao cứ trơ mắt nhìn chính tay mình cứa dần mòn từng phút giây còn sống?

Sau 3 năm sống trong môi trường nhà nước, tôi nhận ra cái khiến mọi thứ ở đây trì trệ và lạc hậu. Sách vở báo chí ngoài đời mô tả nó bằng từ quan liêu, cồng kềnh hay cứng nhắc. Tôi thấy những từ này không thật sự diễn tả được vấn đề. Tôi tạm gọi nó là “định lý cốc nước chè”.

Giống như mọi công chức viên chức mới vào, tôi có nhiệm vụ pha nước chè trước mỗi buổi họp. Ở đây ai cũng từng pha nước chè, và cái vinh dự này hiện đang bàn giao cho tôi. Tuy nhiên tôi quan sát được rằng không phải ai cũng thích nước chè, cũng thích thói “chè nước”, tức là trước mỗi cuộc họp luôn có vài phút cà kê, chém gió, mời chào nhau. Tuy nhiên người ta, nhất là người có chức có quyền, ngại thay đổi. Lí do thì đơn giản: Họ từng là người pha nước chè, giờ đến vai là người được uống, được mời, thì dù không thích cũng cứ kệ đấy. Ít nhất là họ cũng không thiệt gì.

Cái tâm lý này, tạm gọi là tâm lý “cốc nước chè”, khiến cho mọi sự lạc hậu hay thậm chí sai trái, dù có thể chính người trong cuộc nhìn ra, nhưng họ không thay đổi, bởi vì họ nghĩ: ta đã khổ, đã đóng thuế bao nhiêu năm, giờ mới được sướng, mới bắt đầu thu thuế, thì tội gì bỏ. Nó giống như mình trẻ tuổi mới vào, phải làm những thứ không tên, những thứ không còn hợp lý, không phục vụ mục đích số đông, trong 20 năm, chỉ để 5 năm tại vị cuối cùng được “phục vụ”. Nó xuất phát từ cơ chế xin cho, từ sự ban phát lợi ích theo nhóm, từ sự đánh giá theo thâm niên… Nó không dựa trên sự công bằng, và chắc chắn không có cái gọi là đồng cảm, thấu hiểu, hay chia sẻ công việc vì cái chung ở đây.

Nghĩ rộng ra thì thế hệ cũ cũng thế. Có rất nhiều cái đã cũ, đã lạc hậu, những câu hát lời ru đã hết hạn sự dụng, nhưng vẫn được dùng, được duy trì, chỉ vì đơn giản thế hệ cũ muốn “thu thuế”. Kiểu: tao nuôi mày khổ lắm rồi, giờ mày phải như thế để trả ơn tao. Cũng chẳng phải “như thế” thì thế hệ già, những ông bà bố mẹ chúng ta sẽ sướng hơn vui hơn đâu. Trong nhiều trường hợp là sự cố chấp và phần nào đó chịu đựng đã tích tự từ xưa, giờ đông rắn lại thành cái bảo thủ. Giống như hồi xưa họ khổ vì phải phục vụ thế hệ trên họ, giờ họ chờ đợi cái sung sướng dạng “cốc nước chè” từ thế hệ con cháu.

Xã hội bây giờ thay đổi rất nhanh, 20 năm ngoảnh mặt cái thì tri thức mấy cũng thành người lạc hậu. Những mối quan hệ xã hội kiểu “cốc nước chè” 20 năm như này sẽ dần không còn chỗ đứng. Cái khổ là chúng ta chính là thế hệ chuyển giao. Vẫn phải rót nước chè, rửa chén… rồi căn dặn lòng mình là sau về già sẽ bỏ cái này đi cho con cháu được nhờ.

Khi từ trường về mình đã ngủ một giấc, và tỉnh dậy lúc tầm 5h. Trong một giây phút ngắn ngủi, khi những cái mơ màng còn đọng trong đầu mình đã cảm thấy bình an, kiểu như vừa giây phút trước mới là 12 tuổi thôi. Vẫn đang chơi bóng rổ trên sân trường ams. Vẫn đang chờ chuyến xe bus lúc 6r để về nhà. Thế là chớp mắt đã 32 rồi.

Rồi chớp mắt hẫng hụt là cảm giác khó tả, nó không bi lụy buồn thảm mà giống như trống rỗng. Đáng sợ nhất là cái giật mình khi tỉnh ra, khi nhìn xung quanh, nhìn vào thực tại, Nhà cửa tối om và mình cần làm gì đó. Mình từng nghĩ mình ghét con người, là vai phụ phản diện, nhưng không phải. Sự hiện diện của con người khiến mình phải nghĩ đến nhiều thứ, mà hẳn sẽ không mảy may lo đến nếu chỉ có một mình. Nghĩ về những thứ ko thể kiểm soát làm mình luôn trong trạng thái căng thẳng.

Muốn uống sữa phải nuôi hẳn con bò, nhưng rồi nhận ra bản thân chỉ cần uống nước thôi. Rồi lỡ nuôi bò lỡ yêu bò rồi thì ngày nào cũng phải nghĩ đến cỏ, đến chuồng. Đi cắt cỏ và dọn phân lâu sẽ thành người có ích cho xã hội.

Có nhiều kiểu tự kỉ, ví dụ như đứa trẻ sinh ra bẩm sinh bị, không có khả năng giao tiếp với người khác và vì thế không hòa nhập được với xã hội. Nếu tính theo quy chuẩn này thì có nhiều người lớn, người già cũng tự kỉ. Họ từ bỏ những quy chuẩn xã hội để giữ lại những cái trong đầu. Thường là lựa chọn này được đưa ra khi họ đã bất cần, hiểu rằng cuộc đời sắp cùng tận. Kiểu tiến hóa ngược lại thành đứa trẻ, sau khi đã trả đủ, hoặc không đủ, nợ đời.

Bắt đầu tuần mới bằng cuộc họp mòn mỏi, những khoảng trống dông dài chán ngắt. Ngần ấy con người với ngần ấy khuôn mặt, mang vẻ mệt mỏi ẩn sau nụ cười gượng gạo. Anh ta bước đến, nói những câu nói vô nghĩa, kiểu gợi chuyện để kết nối. Em thì lười đáp lại, chỉ thấy dâng lên trong lòng là cảm giác xem thường. Dường như em đã còn không ghét bỏ, không tức giận như ngày đầu tiên nhận ra mình bị “trap”. Chỉ là đôi lúc, nhất là đêm về, em lại thấy ê chề tủi hổ. Và cái tôi kiêu hãnh của em lại gào thét. Em nghĩ mình không đau vì thất tình. Em đau vì lòng tự trọng bị tổn hại. Một kiểu hiếu thắng, kiêu ngạo đến ngu ngốc của kẻ biết mình xinh đẹp và thông minh. Nực cười là em quá chủ quan đến lơ là cảnh giác. Suy cho cùng, phụ nữ hay đàn ông, lúc đã quyết định gỡ bỏ lớp phòng vệ của trái tim rồi, thì ai cũng là kẻ khờ dại trong tình trường.

Tự dưng nay mò được trang này của Absolute nên vào viết thử, chả có ý nghĩa đặc biệt chi hết.

Mình năm nay đã hơn 30t, cái tuổi mà mọi người đã ổn định gia đình còn mình thì vẫn băn khoăn về việc kết hôn và sinh con. Công việc mình ổn định, tài chính tạm ổn, chả giàu mà chả nghèo. Thế nhưng bảo mình kết hôn, mình vẫn sợ hãi. Có lẽ do mình lớn lên ở một gia đình mà kết hôn làm tất cả mọi người thay vì vui vẻ và hạnh phúc thì khổ sở và mệt hỏi hơn.

Hồi năm 18, 20 tuổi, mình luôn mong rằng mình có thể theo đuổi lý tưởng, làm công việc mình yêu thích. Mình suy nghĩ và dành nhiều thời gian đọc, học, lắng nghe, tìm hiểu về những thứ đam mê này. Nhưng rồi nó chẳng đi tới đâu khi hiện thực lương ra trường 6 triệu, không đủ tiền để sống. Thế nên mình chọn một nghề ổn định, cứ nghĩ là học hỏi thêm ngôn ngữ mới trong vòng 6 tháng – 1 năm, ai dè lại theo nó tới tận bây giờ (là hơn 5 năm rồi). Mình dần học cách làm một người bình thường, hoàn thành công việc một cách bình thường, không quá giỏi, không quá tệ. Vì càng làm giỏi thì bản thân càng vất vả mà chả được ai công nhận và thật ra là chả được gì. Mình cũng cố gắng dần chấp nhận rằng có một số việc mà mình không thể can thiệp hay thay đổi được thì mình không nên bận tâm quá nhiều về nó. Mình cần dành thời gian, năng lượng của bản thân cho những thứ tích cực hơn. Dần dần, đam mê là một thứ gì đó trở nên xa xỉ. Mình muốn mua nhà nữa, tròng cổ mình vào cái nợ ngân hàng thì làm gì có tư cách mà nói tới đam mê. Mình vẫn dành một khoảng thời gian ngắn trong ngày (1 tiếng) để đọc về những thứ liên quan tới bảo vệ môi trường và tiếng anh, hai thứ mà mình nghĩ là mình thích từ xưa tới nay. Thỉnh thoảng mình vẫn mơ về việc đi học thạc sỹ ngành năng lượng sạch ở Bắc Âu, ra trường đi làm ở một doanh nghiệp nào đó liên quan để cảm thấy công việc có ích cho đời chút ít. Nhưng mơ vẫn chỉ là mơ thôi.

Hôm nay tới đây nhé. Chúc mọi người đọc bài một ngày vui vẻ và bình an.

Giữa những bộn bề cơm áo gạo tiền của cuộc sống thường nhật, tự dưng trái tim mình tan nát vì một gã đàn ông, em thấy xấu hổ vì sự yếu đuối đến hèn nhát của mình.
Trái tim kiêu hãnh của em giờ cũng biết đớn đau chấp nhận thất bại. Có kẻ đã lấy đi một mẩu, em cảm giác tim mình không còn nguyên vẹn.
Thật ngưỡng mộ những người có năng lực xé lấy mẩu tim của người khác, thoáng nhanh một giây thôi, nhếch mép cười một cách đắc thắng. Bước đi trong vẻ lãng tử lạnh lùng ngạo mạn, tỏ ra như chưa hề có bất cứ xáo động nào.
Lòng tự trọng của em bị tổn thương. Vương miện đã rơi rồi. Em không buồn cúi xuống.