Chào buổi tối Absolute!!

Vậy là sau lời hẹn từ tuần trước thì mình đã tham gia công việc mới ở địa phương mới – làm việc bên sông.
Điều khiến mình ngỡ ngàng nhất là bây giờ làm việc với cực nhiều giấy tờ, chưa có một hình thức số hóa, biến những giấy tờ thành lưu trữ số, trong máy tính, trên cloud như suốt 6 năm trước trở lại đây mình vẫn đang dùng. Hihi, sự ngỡ ngàng này nhanh chóng được thuyết phục bởi khái niệm: thực chất. Vì mọi thứ đều thực chất và bản chất là người ta dùng vật liệu gì mà người ta thấy an tâm, quen thuộc, lưu trữ tốt, thì người ta dùng thôi.
Số hóa hay bằng giấy, ấy chỉ là cách thức.
Nhưng mỗi ngày thấy cả xấp giấy được mọi người nộp tới trước mặt nó vẫn cứ gây áy náy trong người thế nào ấy =)) toàn in A3 1 mặt cơ á.

Rồi, mình trở lại với con sông mà mỗi ngày mình chạy ngang 2 lần, sáng đi qua chiều đi lại. Lần nào sông cũng âm ỉ chảy, và nhỏ nhẹ róc rách tiếng nước chuyển động dưới kia, Chỉ có cơ hội dừng lại một lát trên cầu mà là qua khỏi cầu hay mé mé gần đầu của cầu mới dừng xe, xuống chụp ảnh, chứ đâu có dám dừng xe trên cầu đâu. Nên tối tới, mở ảnh ra xem, là những bức ảnh chụp xéo xéo, từ xa.Chưa có đẹp bằng mắt thường mình chụp 2 khoảnh khắc ấy.

Đi làm bên sông là một trải nghiệm thú vị, nơi có nhiều thứ cho mình trải nghiệm, mình hỏi và mình cải tiến ở đây. Có nhiều việc rồi đây. Thậm chí mình làm luôn cả bán hàng, một việc mà mình tin là chưa được thạo cho lắm. Có chút rụt rè khi bước vào làm sales chính thức á chứ.

Viết cho Absolute xong thì thấy cũng thường 🙂 cứ làm thôi, nghĩ ra cách này rồi lại nghĩ tiếp ra cách khác nè. Sẽ rất là vuiii nếu ở lần tiếp theo mình khoe rằng mình làm chủ đơn hàng đầu tiên hay đơn hàng khủng long, hay hẳn một đơn xuất khẩu 3 cont 🙂

Và có nơi này để viết, để gửi, thật vui!

Xin chào Absolute!
Lại là mình đây, ngó qua ngó lại mà gần hết năm rồi á, mình muốn viết nhiều ơi là nhiều. À, không, mình muốn cất tiếng nói về nhiều thứ, mỗi thứ mình nói về nó nhiều điều. Hihi, mình mới phát hiện ra động lực này đó.
Rằng, việc viết thực ra chả áp lực gì cả. Hẳn nó đã xuất phát từ chính bên trong bạn, bạn thật sự muốn cất tiếng nói, thì sẽ tự nhiên viết ra thôi.
Còn nếu bạn thấy nghiệp viết là một việc nghiêm túc, hệ trọng, rồi bạn sẽ thấy tâm trí bạn tự động làm sao để “chiều lòng” độc giả.
Như bây giờ, mình đang rất thoải mái, viết cho chính mình vậy á.
Mình muốn viết về quê của mình, nơi mà đậm trong tâm trí, có những công việc, những hoạt động giá trị gì, mình muốn kể để cả thế giới biết tới
Mình muốn nói là hồi sinh viên mình lên bờ xuống ruộng dữ lắm, trằn trọc rằng học xong làm gì nè, dữ lắm. Rồi đã đây vào đấy, nhờ vào những công việc mình được offer, mà chả vì một background gì to tát. Mình làm được. Và chả vì một career path gì nhìn xa trông rộng hay đam mê. Có việc gì trong tay thì sẽ làm nó một cách tốt nhất.
Mình muốn kể về những cuốn sách mình từng đọc, nó hay như thế nào, để lại trong lòng mình nhiều cảm xúc, và cho mình nhiều ý tưởng hay, cho mình cảm hứng để giải quyết nhiều khúc mắc trong công việc/cuộc sống như thế nào. Những quyển sách tâm đắc ấy đủ mọi thể loại, từ nhiều quốc gia. Hay lắm!
Mình muốn kể về 3 vùng đất mà mình còn phân vân, liệu đây là phải vùng đất mình sẽ gắn bó trọn đời, liệu đây là mảnh đất khiến mình ở đó, mê mẩn ở mãi không thôi, khiến mình thấy cuộc sống thật nhiều cảm hứng, còn nhiều việc phải làm, và khiến mình thấy có gì đó tương thông với mảnh đất tuổi thơ mình từng ở…

Mình muốn hiểu hơn về bản thân mình qua con chữ. Thấy vậy thôi, chứ càng viết càng hiểu bản thân nhiều hơn. Chà, sao có thể có nhiều ngôn ngữ và câu từ là lạ ở đâu xuất hiện, khiến suy nghĩ đang dần rõ ràng thế này? Đâu mà câu hỏi logic hơn khi đặt phím đánh những ngón thoăn thoắt không ngừng, không vấp, liên tục nhịp nhàng như thế này? Đâu mà đọc lại thấy mến thế này, hihii.

Mình muốn mạnh mẽ hơn. Muốn để lại những bài viết, những bức ảnh, và cả video về cuộc sống mới sắp tới của mình <3 vậy đấy! Trước hết, mình muốn mình dứt khoát quyết định, rằng mình sẽ đi đến vùng đất ấy, một ngôi nhà và có chú chó, trồng 11 luống hoa và bắc giàn mướp, có cây chuối và cây nhãn, có rào bằng cúc tần và dây tơ hồng quấn trên ấy,…vào tuần sau.

Mình đã nhìn lại bản thân và giải quyết mọi chuyện ngay trong đêm qua,.hy vọng mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Mình cũng viết ở dưới này những gì mình làm hay cái sai của mình để các chị em nào đang trong hoàn cảnh tương tự có thể nhìn lại và thử áp dụng.
Cái sai lớn nhất của mình là những lần chồng mắng mình vô lý như vậy thì mình thường bỏ qua coi như không có gì vì nghĩ là chồng mình lao động chân tay vất vả rồi, nóng tính là chuyện bình thường. Hành động này tưởng là khoan dung nhưng thật ra là dung túng cho những cái sai khiến nó ngày một nâng cấp.
Cái sai thứ hai là mình ôm đồm quá nhiều việc, quá tự lập và tự tin vào bản thân. Sợ người khác làm không đúng ý mình, không chỉn chu bằng mình nên dần hình thành thói quen là chồng mình chẳng phải lo gì cho mình nữa.
Cái sai thứ ba là từ lúc lấy chồng mình và có con mình đã từ bỏ đi những sở thích cá nhân hay những buổi tụ tập bạn bè chỉ để dành thời gian vun vén cho gia đình nhỏ cũng như sự nghiệp khiến cho cuộc sống mình khá nhạt nhòa, càng khiến mình luôn đặt người ta làm trung tâm.
Mình im lặng với chồng và chồng mình từ lần cuối anh quát mắng mình và anh cũng im lặng lại với mình. Bình thường chồng mình ngủ rất dễ nhưng mấy hôm nay có vẻ anh cũng trăn trở nên chỉ nhắm mắt chứ ko nghe thấy tiếng ngáy. Chính vì vậy đêm qua mình đã nói với chồng mình như này : “Mấy hôm nay em im lặng với anh bởi vì em đang tự hỏi bản thân mình là anh còn yêu thương em không. Mỗi lần anh quát mắng em thực ra em rất buồn nhưng chỉ nghĩ đơn giản tính anh vốn nóng, tính em cũng nóng ko muốn nói qua nói lại thành cãi nhau nên đều bỏ qua. Nhưng lần vừa rồi khi những người vô tình chứng kiến đều lắc đầu, nhìn em ái ngại và ra hỏi em ổn không thì em mới biết là hành vi của anh thiếu tôn trọng em đến thế nào và em đã suy nghĩ rất nhiều về những gì em phải chịu đựng. Để mà nhìn lại thì em chưa thấy anh làm vậy với ai cả ngoại trừ em. Em biết em không hoàn hảo, vụng về, có đôi lúc làm sai nhiều thứ nhưng anh có thể nhắc nhẹ em cũng được mà. Em là vợ anh, cho đến hiện tại luôn quan tâm, yêu thương và nhẹ nhàng với anh, em không đáng để phải chịu đựng những thứ như vậy. Nếu như anh không còn yêu thương em nữa thì có thể nói thẳng với em chứ đừng giày vò em kiểu vậy, em tổn thương lắm.” Nói đến vậy thôi chồng mình đã khóc rất nhiều rồi và bảo mình anh quả thực không biết là những lời mắng đấy làm mình buồn đến vậy. Từ giờ sẽ cố gắng kiềm chế cơn giận để không mắng mình nữa.

Just a story to share …

Lấy chồng có gia cảnh và học thức đều kém hơn mình nhưng vì thương mà không nề hà chấp nhận hy sinh, giúp đỡ chồng và đến giờ vẫn đang giúp gia đình chồng. Bao năm ở cùng chưa bao giờ chê chồng, kể công hay tỏ vẻ vì sợ chồng tủi thân. Ngay từ khi lấy chồng, gia đình mình đã căn dặn mình rất kỹ là vì hoàn cảnh như vậy, mình phải rất tế nhị và tránh đả động đến chuyện giúp để chồng mình thoải mái là chính anh khi làm thành viên mới trong gia đình mình và mối quan hệ giữa chồng mình và gia đình mình quả thật rất tốt. Nhưng không biết vì sao dạo gần đây khi mà chồng đã đủ lông đủ cánh rồi thì không cảm thấy trân trọng những năm tháng khó khăn vừa qua và tự hào về vợ mà rất thích hơn thua với vợ. Hay chê, bắt bẻ và mắng vợ vô lý khiến những người vô tình chứng kiến còn phải lắc đầu trong khi với người ngoài thì luôn ân cần nhẹ nhàng. Việc nhà thì không để ý trong khi ai nhờ cái gì là đi luôn,… Mình cũng tìm hiểu qua loa về tâm lý học và biết được tâm lý số đông khi được ai đó giúp nhiều quá thì họ bỗng nhiên ghét lại ân nhân vì mỗi khi nhìn vào người đó họ thấy được quá khứ tồi tệ và sự yếu kém của bản thân. Chính vì thế họ lại càng muốn chứng tỏ cho bên ngoài biết họ giỏi giang thế nào để thỏa mãn thói hư vinh.
Và đã có lúc mình đã rơi vào bế tắc …

I’m mid 30’s. Took the high road through youth and rarely/never did anything crazy. Married young and didn’t get my impulses out of my system. 7 years and 2 kids later were happily married and I have a great partner in life.

Early on I struggled with my boringness. I wanted to party and sleep around but refrained. Wife did a lot of that so that added an element of resentment and jealousy. I wanted what she had.

I thought I could overcome this negativity with success and have achieved far more than I ever imagined. We started with nothing and now I’m making much money doing my dream job. Bought the home, got the cars, traveled, already set up for early retirement, have two amazing kids, etc. I’m incredibly blessed but none of my accomplishments have erased the core negative feelings I’ve had since the beginning when I was a clueless 18 year old with no direction.

I’ve concluded that before settling down it’s better to pursue your impulsive desires than pursuing your dreams. At this point it’s too late for me to do it over again and that has me depressed. I want to know if other men ever moved on from wishing they did things differently regardless of how successful they became? Or maybe more generally, with all the deep problems we often hide behind our masks, does anybody actually ever truly leave them behind? Or is it always part of who we are?

Nghĩ lại về mối tình cũ, lòng tự dưng thật buồn và nuối tiếc. Mình chẳng hiểu tại sao mình lại khao khát sự quan tâm từ người làm tổn thương mình?

Có lẽ mình còn chẳng yêu bản thân bằng những lời nói dối về tình yêu của người ta. Buồn thật. Chuyện từ lâu rồi, nhưng nghĩ lại thì vẫn đau quá.

Mình nghĩ họ sưởi ấm trái tim mình, nhưng không, họ đốt cháy nó. Ừ. bây giờ mình chẳng thể mở lòng với ai.

Khao khát yêu và được yêu, khao khát sự quan tâm và trao đi sự quan tâm ấy cho ai kia, nhưng lại vô cùng sợ những lời nói dối, những lời phản bội và sự bỏ rơi.

Khó để nghe những lời nói thật đến vậy sao? Dù chỉ đơn giản là một chữ “yêu”.

Yêu là gì? Được yêu là gì? Chẳng thể hiểu, Tệ thật khi cứ nhầm tưởng giữa tình yêu và cảm xúc nhất thời, hay sự giả dối.

Ai đó giới thiệu cho mình một khóa học dạy phân biệt những lời nói dối trong một mối quan hệ được không? Mình thấy khó quá, cứ phải suy nghĩ xem họ đang thật lòng hay đang chơi bời, chẳng bao giờ có thể tin tưởng hoàn toàn rằng họ thật sự nghĩ về mình như thế.

Mình ước mình thật sự có một mối quan hệ mình có thể thoải mái tin tưởng người ta thay vì đi tìm kiếm, dò hỏi xem họ có đang lừa mình không. Mình ước có người trao cho mình cảm giác gọi là nhà, bởi nhà là nơi mình tựa đầu vào.

Mình thuộc về thiên hạ, nhưng mình không thuộc về “ai”, không ai thuộc về mình. Trao đi mọi thứ, dâng hiến mọi thứ, nhưng ai sẽ thật sự làm những thứ đó cho mình thay vì mình làm cho họ?

Muốn yêu, muốn được yêu, theo cách chân thành, giản đơn, không lừa dối, không phản bội…

2 tháng trở lại đây tôi chìm vào những suy nghĩ tiêu cực nhất của bản thân, không thể vực dậy nổi bản thân mình. Mẩt việc. mất người yêu, mất người thân, mất hết tất cả niềm vui trong cuộc sống bình thường. Dù cố gắng không nghĩ tới nhưng nhìn đâu cũng làm tôi chạnh lòng, tại sao trong phút chốc mình có thể mất nhiều thứ đến vậy. Làm sao có thể vượt qua sự tiêu cực này ? Câu hỏi này tôi đặt ra mỗi ngày nhưng đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Còn bạn, bạn làm như nào để vượt qua những điều tiêu cực trong cuộc sống của mình ?

Chào Absolute!

Hôm nay mình làm được một việc có ích:
Mình ra chợ đầu mối mua trái cây, vì giá tốt hơn, và vì mình thích càng gần tới gốc gác sản phẩm càng tốt hơn.

Mua trọn 1 rổ của chú bán cam dạo, giá 30k, làm chú thốt lên, đạt chỉ tiêu hôm nay rồi. Mình tự thấy mình có giá trị.

Chào Absolute!
Bụi gai này trở lại sau gần 3 tháng xa nơi này.
Mình miêu tả khoảng thời gian 3 tháng qua thế này: từng lên voi, từng xuống chó; từng nếm mật, từng nằm gai.

3 tháng vừa qua ít ý tưởng hơn, nhiều suy nghĩ tiêu cực dữ lắm 😀 hihi, và có suy nghĩ là “bản thân cần dứt khoát đổi thôi.

**
Tôi vừa chia tay tình yêu của tôi – người mà tôi đã yêu bằng tâm trí, nông nổi, sâu nặng, từng hơi thở và cảm xúc thăng trầm nhất từng biết tới trong đầu. Người mà quyện tâm trí tôi từ ~16h00 ngày xx tháng 9 năm 2009.
Hôm nay, tôi là người tự do (I am freewoman today!)

**
Là thông điệp cứ lặp đi lặp lại trong đầu mình, để là giải pháp đưa mình ra khỏi mớ hỗn độn ít đột phá này.
Có lúc, khá túng thiếu, mình nghĩ tới việc đi làm bốc vác, cửu vạn cho nhanh, hầu như họ bảo là họ cần người ngay lập tức, phỏng vấn mà okii thì vào làm luôn, đại loại thế.
Các tình huống đó đẩy mình tới suy nghĩ, người mình yêu đang là nguyên nhân khiến mình trở nên mệt và yếu thế này. Bây giờ gột bỏ được, sẽ thoát ra khỏi cảnh ấy.

Nhưng không phải, mình vừa có một offer (cơ hội) trở lại và lợi hại hơn xưa. Bỗng mình thấy mọi việc cũng đang nhẹ nhàng, cả suy nghĩ cũng tích cực hơn nè.

Và, mình vẫn trong hoàn cảnh muốn chấm dứt cuộc sống cũ.

Nên đây là event mình định sẽ viết lên facebook cá nhân:

A B C vừa cập nhật sự kiện mới trong đời: Vừa kết thúc tâm trạng cũ.

**Hết**

P.S: mình đọc ở thanh tab browser kiểu gì, chữ “gửi-bài” thành “bụi-gai” nên mình xưng là bụi gai ở đầu bài viết á Absolute hihi.

Tự do gồm 2 phần, đó là được làm điều mình muốn, và không phải làm điều mình không muốn.

Càng có tuổi thì cái sau càng quan trọng hơn. Chúng ta bị ràng buộc trong luật lệ, quy chuẩn, mong muốn, ước mơ, hi vọng… của xã hội, bạn bè, gia đình… Có thể chúng ta không còn mong muốn nhiều điều, nhưng xã hội, bạn bè, gia đình lại mong muốn ở chúng ta nhiều điều.

Và như thế chúng ta lại cố gắng làm cái này cái nọ, như đi làm chăm chỉ, cố gắng nhịn nhục thay đổi bản thân để đóng thuế xây dựng xã hội và nuôi dưỡng gia đình. Hoặc là giúp đỡ và hỗ trợ cho ước mơ hay mong muốn của người xung quanh.

Đôi khi chúng ta thấy mệt mỏi quá, và thấy tất cả những việc trên đều vô nghĩa. Nhưng chúng ta không thể rên rỉ những câu như “Tôi không muốn đóng thuế cho giấc mơ người khác”, bởi vì làm vậy chúng ta thành người ích kỉ. Một cái xã hội hay một tập thể nói chung sẽ luôn cố gắng đào tạo cá nhân thành người không ích kỉ, tức là cá nhân phải hi sinh cho người khác, cho tập thể, và vì thế tổng thể của xã hội hay tập thể sẽ đi lên.

Làm người ở trong xã hội này, chỉ cần không ích kỉ được tầm 20 năm là hoàn thành nhiệm vụ,

20 năm cũng dài. Chúng ta luôn phải cố gắng, và trong lúc cố gắng thì sẽ rên rỉ, buồn bã và cay đắng. Chúng ta lớn lên vô tư là do bố mẹ hay xã hội đã đóng thuế cho chúng ta. Giờ đến lượt chúng ta đóng cái thuế đó.