Chào Absolute!
Hôm nay mình ngồi viết những dòng này, khi con gái mình ngồi bên cạnh. Một trải nghiệm hay và một cột mốc đáng nhớ, đúng không nào?
Rằng, đang cho em bé biết, một website nơi mình có thể viết, có thể kể chuyện bằng lối viết chữ, bằng cách nghịch ngợm những con chữ để ghi dấu vào tâm trí phần cảm xúc dễ chịu. Và em bé cũng biết rằng, việc viết ra rất đẹp đẽ.

Mình đang xâu chuỗi lại những bài văn mà mình từng đạt điểm cao hồi đi học, khá là cao. Ví dụ có một cô giáo dạy văn năm lớp 7, cô Vân. Mọi người đều đồng ý với nhau là cô Vân cho điểm khó (tức là cao nhất là 8). Và đúng là cô có cho mình 1 điểm 9 trong suốt 9 tháng học lớp 7, mình trở thành học sinh “cộm cán” cả trường luôn.
Tới năm lớp 9, học trong lớp có cô chủ nhiệm chính là cô dạy môn Văn nữa, càng làm cho lớp mình điểm cao, đặc biệt là điểm 9,5 môn Văn của mình – đề bài phân tích bài “mùa xuân nho nhỏ” Thanh Hải.

Rồi lớp 10, 11… và lên đại học. Không còn có bài tập nào cần phải viết về một bài văn mà chúng ta được dạy. Không ai chấm điểm cảm xúc của chúng ta thiệt nhiều thông qua câu chữ dài dài, và có vẻ thành tích về điểm số đang phai dần.

Thay vào đó là nhiều dạng thành tích khác =)

Điều mà mình muốn viết tiếp, là tại sao mình không còn viết dài, viết hay (nếu thật sự mình được điểm cao do mình viết hay) như lúc dưới 18 tuổi vậy nhỉ?
Mình còn mơ hồ không nhớ hết nội dung mình từng viết trong các bài làm văn ấy. Có thể nói, mình còn không mặn mà nếu bây giờ cho ngồi viết lại.
Mình nghĩ, mình đã thỏa mãn mong đợi của thầy cô, không phải là viết vì mình viết hay.

Sau này, khi nhận ra một vài điều, mình ít viết hơn. Sợ viết rồi, khẳng định rồi, sau này lại “mới nhận ra” thì lại ngại. Ngại với bản thân mình.
Ví dụ, như hồi xưa văn điểm 8 vì, mình viết về thơ Hồ Xuân Hương, mà cô còn khen, dùng từ ngữ quá là táo bạo (lúc đó phê phán chế độ phong kiến bằng từ ngữ mạnh dữ lắm). Sau này biết mình sai rồi. Rằng sai ngay từ lúc nhận ra, đó là lịch sử, và con người thời đó chính là tổ tiên của mình. Là một phần trong gen của mình, thời thế thế nào thì đối ứng lại như thế. Nhu cầu vẫn chưa hề thay đổi, nhu cầu được tôn trọng, được sống, được làm gì mà bản thân muốn.

Mình cũng lưu lại tất cả bài viết mình gửi lên 574words, và mong rằng có ngày sẽ trở thành các câu chuyện trong một cuốn sách. hihi
Chào nè!

Mình muốn tìm đọc những thứ mang lại sự dễ chịu, lạc quan, hoặc ít nhất đọc xong có năng lượng tích cực.
Nhưng tìm những bài viết như vậy thật là khó. Phần lớn là sự lên gân mệt mỏi hoặc thông tin một chiều. Thậm chi sự chân thực cũng khó kiếm. Va sự chân thật thì mang mác buồn. Những bài như vậy đọc được thì suy ngẫm được thêm điều này điều nọ, nhưng nó cũng không phải là cái mình tìm đến.
Một nguồn đọc mà xong thấy “ổn”, giống hồi bé mình mua báo HHT. Báo chẳng có gì nhưng mọi thứ vừa đủ để đọc thấy ổn, vẫn trông chờ vào số tiếp theo mặc dù không thực sự thích bất cứ mục gì.
Hồi cuối cùng mình chờ một thứ đều đặn hàng tuần để đọc là tumblr. Nhưng giờ những người cũ đã không còn viết nữa. Kiểu như ai đến một lúc nào đó cũng bận rộn và ko chia sẻ bản thân.

Mình có bận rộn không nhỉ. Mình thấy công việc là vừa đủ, nó cuốn mình đi theo cái cách mình mong muốn. Đây là cái may mắn mà mình thấy biết ơn, và để đáp lại cái ơn này mình luôn cố gắng làm tốt hơn mỗi ngày. Chỉ thỉnh thoảng muốn đọc một cái gì đó để tĩnh lặng lại thì không có. Không có blog hay tum mới, mọi thứ cứ như bị cuốn đi đâu rồi.

Ở tum mình có theo dõi anh Lem. Anh ấy đã li hôn, điều này làm mình bàng hoàng. Mình từng nghĩ là người nào lấy được anh ấy thì thật may mắn, và chắc chắn là hai người sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Thế mà chuyện đã xảy ra, và cái cách ảnh kể lại thì chỉ giống như hôm qua trời mưa, hôm nay trời nắng.

Thế mà từng một thời fan gơ hóng từng bài tâm sự chia sẻ của ảnh.

Mình nhận ra mình suy nghĩ không được sâu. Bởi vì mình đã không dành không đủ thời gian để tự suy ngẫm. Mình muôn suy nghĩ về cách giải quyết vấn đề một cách hời hợt nhất, bởi cách ấy là tốn ít năng lượng nhất và đỡ mệt óc nhất.
Mình nhận ra muốn suy nghĩ sâu sắc chỉ có thể tập luyện dần dần, thông qua việc dành thời gian để tự suy ngẫm về các vấn đề mình đang gặp phải. Như mình không biết đã đọc ở đâu đó, không có vấn đề nào khó cả, chẳng qua là mình chưa dành đủ thời gian cho nó.
Hành trình này ắt hẳn sẽ khó khăn, đặc biệt khó vì năm nay mình đã 25 tuổi rồi, độ tuổi mà thuỳ não trước trán đã dần dần định hình và cần một nỗ lực to lớn để thay đổi được hành vi của bản thân. Nhưng mà mình không muốn nông cạn nữa, nên mình sẽ cố gắng thử xem.
Cố lên bản thân tôi ơi !

Hôm trước mình để quên điện thoại trên công ty. Và dù cách công ty có 2km thôi mình vẫn quyết định vứt nó ở đấy đến hôm sau.
Và sau trải nghiệm 1 đêm không có điện thoại, mình nhận ra cuộc sống của mình dễ dàng hơn nhiều. Không phải quan tâm đến việc có thông báo hay tin nhắn gì trên facebook, không cần đến việc lướt mạng xã hội trong vô thức để giải toả nhàm chán. Mình nhận ra đầu óc mình thoải mái hơn rất nhiều.
Và mình cũng nhận ra ý nghĩa của việc dám sống giản đơn, một lối sống tối giản, từ bỏ việc sở hữu vật chất, không quan trọng những hình thức phù phiếm bên ngoài, giữ được sự vô tư trước những định kiến từ xã hội.
Có vẻ như việc đeo đuổi những thứ bên ngoài không có ý nghĩa như việc xây dựng nội lực từ bên trong.
Có vẻ như việc dám dũng cảm sống một cuộc đời theo ý của mình hoá ra lại giúp cuộc sống trở nên dê dàng hơn rất nhiều!

Trang này nặng nề quá. Phải có bài viết nào vui một chút chứ.
Bắt nguồn từ bài thơ dễ thương của một em bé: “Em muốn trở thành một cái cây, Lúc vui Nở hoa Lúc buồn Rơi lá.” Nhiều bài thơ đã được sáng tác theo nguồn cảm hứng đó: “Em muốn trở thành một con heo, Lúc vui Đi ngủ Lúc buồn Dậy ăn.” “Em muốn trở thành máy ATM, Lúc vui Nhả tiền Lúc buồn Nuốt thẻ.” “Em muốn trở thành chú cảnh sát Lúc vui Cho qua Lúc buồn Phạt nặng.” “Em muốn trở thành một cô giáo Lúc vui Mười điểm Lúc buồn Đánh trượt.” “Em muốn trở thành người giàu có Lúc vui Tiêu tiền Lúc buồn Đốt tiền.””

Mấy tuần trước tỉnh mình tổ chức 300 năm ngày sinh cụ Hải Thượng Lãn Ông, mình nhân thế lại lấy quyển Thượng kinh ký sự ra đọc. Từ hồi lớp 10 đến bây giờ, năm nào mình cũng lôi quyển này ra đọc lại một lần. Ngoài sự ngưỡng mộ về y thuật của cụ, còn một điều mình chú ý là thái độ thờ ơ với vòng danh lợi mà cụ đã tóm lược trong hai câu:
Công danh trước mắt trôi như nước
Nhân nghĩa trong lòng chẳng đổi phương
Gần đây mình cũng đọc lại những mẩu chuyện kể về đại tướng Lê Trọng Tấn, về chuyện đại tướng từ chối những căn biệt thự để trở về sống trong căn nhà nhỏ 30 mét vuông. Rồi mình lại nhớ đến Bác Hồ, nhớ Người giản dị mà trong sáng, cả cuộc đời vì nước vì dân, nhớ lại câu nói của Người : “Tôi tuyệt nhiên không ham muốn công danh phú quý một chút nào. Bây giờ phải gánh chức Chủ tịch là vì đồng bào ủy thác cho thì tôi phải gắng sức làm, cũng giống như một người lính vâng mệnh lệnh của quốc dân ra mặt trận, bao giờ đồng bào cho tôi lui thì tôi vui lòng lui. Tôi chỉ có một sự ham muốn, ham muốn tột bậc, là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Riêng phần tôi thì làm một cái nhà nho nhỏ, nơi có non xanh nước biếc, để câu cá, trồng hoa, sớm chiều làm bạn với các cụ già hái củi, em trẻ chăn trâu, không dính líu gì tới vòng danh lợi”.
Những bậc tiền nhân đi trước đã để lại tấm gương vô cùng cao đẹp mà mình rất muốn được noi theo. Trong thời đại mà chủ nghĩa tiêu thụ lên ngôi, xã hội ngày càng trọng vật chất, mình nghĩ mình đã thấy ngọn hải đăng soi sáng con đường mình đi.
Lâu lắm rồi không viết dài như thế này, ắt hẳn hành văn còn hơi lủng củng nhưng mình tin càng luyện tập, sức viết của mình sẽ tinh tấn hơn.
Cảm ơn bác Absolutely vì đã tạo ra trang này ạ!

Mỗi người sẽ có những động lực riêng khi viết hay kể ra câu chuyện bản thân. Mỗi thời điểm cuộc đời cũng có những nhu cầu khác nhau. Ví dụ như mình, hồi lên 10 thì là có gắng mang những chi tiết cuộc sống xung quanh vào một câu chuyện duy nhất, nơi mình làm nhân vật chính, để có thể phiêu lưu trong các thế giới tưởng tượng. Đến tầm 20 thì là like, share và follower. Đã có bài viết của mình đạt được 1 triệu view, một “thành tích” vui mà có lần say đã huyên hoang kể ra, rồi về sau nghĩ lại luôn thấy hối hận. Giờ hơn 30, đã sống tương đối bền và lâu để biết rằng chỉ nên uống say khi ở một mình, thì nhu cầu hiện tại của mình là cố gắng hiểu, chấp nhận bản thân và thực tại, và kết nối thực tại này với câu chuyện cuộc đời. Có những lúc mình thấy bản thân bị trôi đi, bị vụn ra, không còn là một tổng thể trọn vẹn như đã từng. Có lẽ ai cũng có cảm giác này.

Trong cuộc sống, cá nhân mỗi người sẽ luôn phải thích nghi, thay đổi và chấp nhận cái mới. Việc này thường không vui vẻ gì. Tưởng tượng cuộc đời đã qua là một câu chuyện trọn vẹn, có đầu có cuối và có ý nghĩa, rồi một sự kiện xảy ra, làm câu chuyện bị ngắt quãng, ta-của-hôm-nay đã khác ta-của-quá-khứ. Sự khác biệt này, có thể đến từ hoàn cảnh, hoặc từ chính sự thay đổi của bản thân, khiến ta bức bối, mờ hồ, và cảm thấy bối rỗi không biết nghĩ gì, lí giải ra sao cái đoạn ngắt quãng cuộc đời trên. Vì vì thế ta cố gắng kể lại, viết lại, như một cách kết nối vào câu chuyện cuộc đời đã qua. Mình cho rằng đã số chúng ta vẫn luôn làm điều này, ở các mức độ khác nhau, vì chúng ta không chấp nhận được một cái mới xảy ra mà không liên quan với những cái đã có. Ở đây, chúng ta luôn cố gắng để chúng ta-câu chuyện cuộc đời ta được thống nhất, được giải thích, được chấp nhận và được chia sẻ.

Viết hay kể lại câu chuyện cá nhân, dù thật hay ảo, là một cách để đạt được điều này. Có những câu chuyện mơ hồ mờ ảo nhưng lại có nhiều nỗi niềm, những nỗi niềm phải mang vác trong im lặng, và vì thế, phải hóa thân thành một dạng mờ ảo mơ hồ để thoát ra, để chủ nhân của nó có thể tiếp tục thực tại của mình. Mình lập 574w vì lí do này: một nơi để người viết có thể “kết nối” với chính mình, để viết lại hoặc viết tiếp những câu chuyện đang có.

Còn lí do vì sao là 574 chữ thì đơn giản thôi, đó là vì bài viết đầu tiên/khởi nguồn của website có 574 chữ. Khi đọc bài viết này mình thấy một phần cuộc đời ở bên trong. Cái cảm giác được an ủi, rằng có người, dù vô danh, đã hiểu, đã như thế, đã ở đây. Rằng ta không phải đơn độc trong chính câu chuyện của mình.

Gần đây có mốt bàn về đạo Phật và chuyện đi tu.
Chuyện tu, đối với tôi mà nói ít khó hiểu hơn chuyện cúng, nhưng lại khó thực hiện hơn.
Tôi năm qua học được một ít chữ Hán, thì biết chữ tu cũng có nghĩa là sửa mà thôi. Một người phát nguyện tu tức là phát nguyện tự sửa đổi bản thân, tự nhìn nhận trung thực vào bản thân, thấy chỗ nào sai thì sửa đi cho đúng. Nhưng sửa mình để làm gì? Sửa thế nào cho đúng? Chuyện này lại có ý nối với chuyện ở trên, rằng người ta là công cụ của Tạo hóa. Thế thì cũng như con dao, có sắc, có cùn, có dài, có ngắn. Có con dao làm từ chất liệu tốt, có con làm từ chất liệu kém hơn. Nhưng chúng có một điểm chung, là đều có thể mài dũa đi mà trở nên sắc bén hơn. Con người cũng như con dao, càng được làm từ chất liệu tốt, càng được mài bén sắc thì càng dễ cắt gọt, nhưng cũng càng dễ thành ra nguy hiểm. Người ngu ngơ có dã tâm thì cũng không đi đến đâu được; người thông minh mà độc ác thì dễ gây họa hại khôn lường.
Con người ta như con dao trong tay Tạo hóa, nhưng khác con dao ở chỗ: con dao không có chút ý thức nào về mục đích của nó, còn con người dù không thể biết được mục đích cuối cùng của Tạo hóa là gì, nhưng trong một khuôn khổ nào đó, có thể tự đưa ra những lựa chọn. Người ta chắc chắn nên đưa ra những lựa chọn tốt cho mình, để mình tự biến mình thành “con dao” sắc bén hơn; nhưng cũng sẽ có những lựa chọn để biến bản thân trở thành công cụ hữu ích vì cái tốt chung hoặc hung khí hiểm ác phục vũ dã tâm ti tiện của mình hay kẻ khác nữa. Dù tu đạo nào, tu như thế nào, cũng đều là để đưa ra những lựa chọn đúng đắn, vậy thôi.

Có những lúc, tôi còn nghĩ, biết đâu mỗi con người sinh ra đều chỉ là một công cụ của Tạo hóa. Đọc kinh Kim Cang, thấy Đức Phật hình như cũng có ý đó khi nói về bản thân ngài. Ngài nói rằng ngài và Đạo của Ngài thảy đều chỉ là chiếc thuyền đưa người ta tới bờ Giác ngộ, cho nên chúng sinh chớ chấp vào Ngài, cũng chớ chấp vào Đạo của ngài, cũng như người đi qua sông cốt yếu là qua được bờ bên kia chứ chớ chấp vào cái thuyền. Hễ qua sông thì không cần nghĩ tới thuyền nữa. Nếu Đức Phật là một công cụ vĩ đại của Tạo hóa để giúp con người ta thoát khổ, thì chúng ta rất có thể cũng là những công cụ phục vụ mục đích ấy, chỉ là ít vĩ đại hơn rất nhiều mà thôi. Thế là mỗi lần cúng bái trở thành một lần tưởng nhớ, một lần nhắc nhở bản thân về sự nhỏ bé vô thường của mình, và lại thêm một lần nhắc nhở mục đích của bản thân mình trong nhân gian.

Trước tôi không để tâm vào việc cúng bái lắm. Nếu như việc cúng là để xin này xin kia, thì tôi không cần, bởi lẽ tôi không thấy tôi thiếu cái gì cả, và không có cái gì tôi thích mà không tự tìm lấy được cả. Thậm chí tôi còn thấy hơi khó chịu với việc người ta cứ đi cầu tài, cầu duyên, cầu tự ở chỗ này chỗ kia, bởi tôi coi những sự cầu xin ấy là biểu hiện cho lòng tham của con người Có sao thì dùng vậy thôi chứ sao phải xin. Tôi vẫn đi đền chùa để vãn cảnh, vẫn tham gia cúng tổ tiên ông bà để tưởng nhớ dù đương nhiên tôi chỉ nhớ những người tôi biết, còn những người tôi không biết, thì cũng chẳng có gì để mà nhớ. Nhưng gần đây, khi đã có gia đình và con cái, tôi mới bất chợt nhận ra cuộc đời tôi vốn là tràn ngập những sự may mắn. Cuộc đời tôi, theo một cách nào đó, được an bài một cách kì diệu: được gặp những người cần gặp, được làm những việc cần phải làm, được sống một cuộc đời- cho tới nay- bình lặng không tiếng tăm, nhưng thoải mái, thong dong. Có những vấn đề tôi chưa bao giờ phải nghĩ tới và những mưu cầu chưa bao giờ lướt qua đầu tôi, chỉ đơn giản là bởi vì tôi không cần xét tới chúng. Rồi tôi chợt tỉnh hồn nhận ra: thái độ không cần cầu, không cần xin kia của tôi có lẽ là kết quả của một loạt những đặc quyền (privilege) mà tôi được hưởng từ khi sinh ra, chứ chẳng phải là vì tôi tự thân tốt đẹp gì. Những thứ đặc quyền tôi tưởng bình thường, kiểu như: được sinh ra trong một gia đình có đầy đủ cha mẹ, có một ông bố thích đọc sách, được đi học, được ăn no v…v là mong cầu của rất nhiều người khác. Con người có quyền mưu cầu hạnh phúc, cho nên người khác có tìm tới cửa Phật, cửa Thánh mà cầu xin, thì cũng là xác đáng mà thôi. Từ đó tôi cũng thay đổi luôn quan niệm về chuyện cúng. Việc thờ cúng, ngoài để cầu xin hay tưởng nhở, còn là dịp để nhắc nhớ bản thân rằng: cuộc đời ta chẳng phải một tay ta gây dựng nên. Chí ít thì thân thể này cũng là do cha mẹ, ông bà tổ tiên ban cho. Còn cao hơn nữa, là một thế lực to lớn hơn con người, tạm gọi là Tạo hóa. Tạo hóa ấy do một hay nhiều thứ tạo thành, có ý thức không, có biết yêu biết ghét không, có công bằng hay không…, là câu chuyện triết học xa xôi mà hết đời này có thể ta cũng không biết rõ được. Nhưng so với nó, ta nhỏ bé và vô thường. Ta chỉ là hạt bụi nương nhờ vào tình thương của Tạo hóa. Nếu được sinh ra không khốn khổ, lại có một chút đầu óc để tư duy, nhất thiết phải biết ơn tất cả những người, những vật, những đấng… đã ban cho ta những điều ấy.