Gần đến năm 22 tuổi, tôi vẫn còn ám ảnh về việc bản thân có là một người thú vị hay không.

Tôi luôn nghĩ về cái giá của sự tầm thường. Dù vô lý nhưng tôi cảm thấy bị uy hiếp chút ít khi bắt gặp một ai đó mà tôi cho là thú vị. Có lẽ tiềm thức nghĩ rằng bởi vì họ thú vị hơn, nên họ sẽ làm tôi bớt thú vị đi. Biết rằng mình hẹp hòi và hèn nhát. Thật buồn khi phải nghĩ vậy.

Về sau tôi nhận ra, cái mà mình cho là “tầm thường” ngày trước, có lẽ đơn giản là một sự lựa chọn mà thôi. Khoảnh khắc công nhận điều tốt đẹp ở người khác mà mình từng cho là “chả có gì hay”, tôi nghĩ mình cũng dần trở nên tốt đẹp hơn một chút (hoặc không).

Nhìn những người cùng lứa quanh mình đều đang đấu tranh cho cuộc đời của chính họ, tại sao tôi vẫn trông thảnh thơi và không lo nghĩ gì nhiều? Tôi vẫn tự hỏi nhiều lần, điều gì thôi thúc người ta cố gắng đến vậy. Tôi có thể liệt kê hằng hà sa số các câu trả lời thuyết phục, nhưng nó giống như tự viết văn self-help thôi. Tôi lười nhát theo thời gian dần đến mức nghĩ rằng mình không xứng để phát biểu thêm bất cứ câu nào về sự nỗ lực. Ở quá khứ, thậm chí tôi đã từng cố gắng nhiều đến mức oà khóc vì cảm thấy công sức không được đền đáp sòng phẳng. Giờ đây tôi chẳng buồn cố. Nhiều khi còn thấy ghen tỵ với mình ngày xưa, xen với sự hổ thẹn.

Nghi ngờ bản thân và áp lực phải trưởng thành xen kẽ với cảm hứng từ sở thích khác chuyên ngành là sự kết hợp kinh khủng. Thật ra tôi vẫn luôn giữ lý tưởng làm việc để kiếm tiền, nuôi dưỡng sở thích và sống vui bên những người thân yêu. Chỉ là đôi khi phù phiếm, đôi khi lười biếng, và đôi lúc lung lay. hmmz

Thật ra chỉ tài năng thôi không bao giờ đủ cả, khi mình đọc một bản nháp viết về những người nghệ sĩ tài năng nhưng vẫn chỉ có thể biểu diễn trên đường phố đó là suy nghĩ đầu tiên của mình. Bạn có thể là nghệ sĩ tài năng nhưng bạn không biết cách gì hơn để kiếm tiền trên đam mê của mình thì tài năng chắc chắn là không đủ. Giấc mơ không bao giờ có thể lấp đầy chiếc bụng đói được, bạn phải viết, quay video, làm khán giả biết tới bạn, marketing, personal branding, tạo ra một sản phẩm và bán sản phẩm đó, khi làm được vậy thì mới có thể sống với đam mệ. Chỉ có tài năng thôi thì vẫn còn thiếu nhiều lắm

Giới hạn của câu chữ là 574. Thoáng chốc, tôi nghĩ đến những bài văn hồi đi học. Câu chữ khi ấy không bị giới hạn, nhưng thời gian là 90 phút.

90 phút cho những câu chuyện. 90 phút cho lời phân tích. 90 phút để nhẹ gánh ngôn từ.

Tôi không biết mình thích viết khi nào, chắc là khi tôi thấy ánh mắt mình sáng lên khi lướt trên câu chữ của những nhà văn. Tâm hồn tôi từ heo hút lại lồng lộng gió, phả vào con ngươi cái nhìn xa xăm với cuộc đời. Tôi muốn tâm hồn mình phiêu bạt, muốn câu chữ mình đến những tâm hồn khác ở thật xa, rồi để lại chút luyến lưu từ tâm tình của kẻ xa lạ.

Thật khó để làm được chuyện ấy trong 90 phút, hay chỉ 574 từ.

Tôi luôn mang hoài bão mỗi khi đặt bút, hay tay nhấn lên phím. Mọi từ ngữ tôi viết ra đều nên thuộc về những câu văn phi thường, của một câu chuyện khác thường, mang một ý nghĩa đặc biệt. Nhưng có cố gắng cỡ nào, câu từ ấy cũng chỉ gói gọn trong tôi, là những câu suồng sã, của một chuyện đời thường, không mang ý nghĩa gì ngoài cái tôi của tác giả.

Tôi tin bất kỳ ai, khi sẵn sàng viết một thứ gì, đều có niềm tin sẽ mang lại điều gì đó cho người đọc lấy chúng. Kể cả đó có là 3 dòng ngắn ngủi hồi âm email, hay đến diễn từ nhận Nobel Văn học. Những từ ngữ ấy là dòng hải lưu của đời, xô đẩy những đời người tiến tới.

Chúng ta viết gì khi được viết? Liệu có chỉ là ý nghĩa của riêng ta? Hay sẽ thông điệp mà chúng ta muốn cả nhân loại lắng nghe. Liệu ngoài giới hạn về câu chữ hay thời gian viết, ta có đặt giới hạn cho chính ngôn ngữ của mình?

Chúng ta sẽ muốn để lại gì trên những dòng văn bản? Liệu một trang web vô danh có đủ để ta đem hết những bí mật sâu thẳm nhất cuộc đời ra trưng bày, hay sự vĩnh viễn của mạng Internet khiến ta mang câu chuyện riêng mình xuống mồ chôn?

Hơn hết, khi đặt diễn từ của bản thân cạnh hàng trăm cái tôi khác, chúng ta muốn thấy gì? Muốn tìm kiếm ai đó giống mình, hay muốn tìm kiếm những điều mới lạ? Ta sẽ để ai đó trong tầm mắt mình hay chỉ thấy phản chiếu câu chữ của chính chúng ta?

Câu chữ vô biên cũng là hữu hạn, thời hạn tồn tại nhưng có khi chả cần. Những câu từ gặp nhau là hữu duyên cho trăm cái tôi hội ngộ, là những cuộc đời và ý nghĩ va chạm rồi thẳng hàng, xếp tăm tắm trên những trang trắng văn bản. Ai đó gửi gắm cuộc đời mình, ai đó cũng chỉ dạo chơi. Có người mang tâm tư, có người nghe tâm sự. Những đoạn nháp tồn tại trên web là phần sót lại của hàng trăm xóa, chỉnh sửa, giống bao lời nói ra cũng từ trăm ý nghĩ xóa, sửa trong đầu.

Những câu từ ấy, từ một người tới cả trăm con người, giới hạn bởi 574 từ, tầm thường và phi thường cùng lúc.

Tại sao anh lại buồn vì một người ở cách anh nghìn dặm mà thậm chí họ còn không biết anh là ai? Em không hiểu và đáng lẽ em cũng không cố để hiểu. Tuy nhiên khi anh im lặng mà bảo những câu kiểu như em không hiểu đâu thì em buồn. Anh phải nói cho em hiểu nếu chúng ta còn muốn tiếp tục ở bên nhau. Đừng giữ nỗi niềm riêng một mình. Bao năm rồi mà.

Em biết con người khác biệt. Em tôn trọng điều đó. Chỉ có điều đừng nói những câu như thế để gạt nhau ra. Đó không phải là tôn trọng, đó là bỏ rơi. Anh đừng bỏ rơi những cố gắng của em.

Em có đọc về người đó. Người ta ngạc nhiên, người ta không thể tin nổi. Người ta, chứ không phải em. Em không ngạc nhiên, điều em ngạc nhiên duy nhất là người ta làm anh ủ ê như thế. Rồi anh thất bại trong việc đánh răng buổi sáng và buồn bã. Em cho rằng anh đang tủi thân. Tuy nhiên chỉ vì tủi thân mà anh gạt em ra thì anh thật quá đáng.

Mai em sẽ gọi anh dậy đúng giờ và nhắc anh việc đánh răng. Đừng dỗi như trẻ con nữa.

Qua rằm một ngày. Cây cầu dẫn dòng xe cộ vào vùng trời ngoại ô thăm thẳm. Nơi những đám mây tách ra, trăng sáng ngần, trọn vẹn, tỏa ra một thứ ánh sáng nửa mộng mị nửa huy hoàng và sắc nhọn như khiến bầu trời đêm nứt vỡ. Ánh trăng quét xuống dòng nước mà thường ngày vốn đờ đẫn dưới ánh rọi của những cây đèn cao áp trên cầu. Đêm nay, một đêm hè trong lành, cái ánh sáng vốn lạnh toát ấy lại hừng hực như một cô gái đôi mươi. Thật kỳ lạ, lần đầu tôi có liên tưởng như thế.

Trên con đường mới mở nơi cây cối đã bị phạt sạch cho thông thoáng, từ một bên bầu trời, trăng hắt bóng lên dãy nhà ở phía đối diện, như đang đuổi bắt với bóng của chính mình. Có thể nàng đang trêu chọc những kẻ ái mộ. Một khi đã tóm được ánh mắt khao khát của những kẻ mơ mộng, nàng sẽ không buông tha.

Nhưng đó chỉ là ảo tưởng của một con người bé nhỏ trên Trái đất thôi, rằng nàng đang đi theo mình. Khi tìm kiếm nàng qua những thanh sắt của nhịp cầu, tôi tự hỏi thực ra nàng có đang khinh khỉnh (hay hờ hững) nhìn xuống lũ người vật vờ di chuyển trong một cái lồng khổng lồ, không một lần thèm ngước mắt lên đủ cao để tỏ lòng mến mộ cái đẹp nguyên thủy đang được ban phát một cách hoài phí kia.

Facebook hỏi: Was war heute los? Hôm nay có gì hay?

Bỗng bật cười khi nghĩ đến lời bài hát của Trịnh Công Sơn: Hôm nay tôi nghe có con chim về gọi – về giữa trời về hát giữa đời tôi. Nhạc điệu vui mà sao mỗi lần nghe bài hát ấy tôi lại buồn không thể tả nổi.

Vậy hôm nay? Không, hôm nay chẳng có gì hay. Bạn biết đấy. Cuộc sống. Bạn ngủ dậy, làm việc, ăn và đi ngủ. Cuộc sống nhàm chán khiến cho tâm hồn người ta hẹp lại, và những điều thú vị mà cuộc sống đem lại, trước một tâm hồn đã chai sạn, chẳng còn gì là thú vị nữa. Khi bạn sống trong guồng quay đều đặn ấy, mọi thứ đáng để khám phá đều làm trật khớp guồng quay của bạn. Nếu bạn chạy theo những thứ đó, bạn phải đánh đổi sự cân bằng trong cuộc sống. Đối với nhiều người, sự cân bằng ấy là thứ phải giữ bằng mọi giá. Đối với tôi, à, tôi chưa biết. Tôi đang nằm, như người ta nói, ở ngã ba cuộc đời, khi một người bắt đầu đến tuổi trưởng thành và phai lựa chọn: hoặc theo đuổi một lối sống an toàn: học đại học, làm công chức 30-40 năm, về hưu hưởng tuổi già, hoặc làm những điều mình đam mê và mong nó thành công dù tỉ lệ thành công là rất nhỏ. Ở trung tâm thành phố Munich, Đức, có một dãy phố đi bộ kéo dài từ Karlsplatz đến Marienplatz. Ở đó bạn có thể thấy, hàng ngày, không biết bao nhiêu nghệ sĩ đầy tài năng ra đó biểu diễn hàng tiếng đồng hồ mà chỉ nhận được vừa đủ cho bữa ăn ngày hôm sau. Con đường bạn đam mê là vậy. Gập ghềnh và gian khổ. Có người, sau một ngày dài, đến nửa đêm vứt đàn xuống đất mà khóc. Số tiền hôm ấy kiếm được không mua đủ đồ ăn cho ngày hôm sau. Thật khó chấp nhận, khi những người theo đuổi đam mê của mình lại cảm thấy thật bất hạnh. Không có kì nghỉ lễ, không có lương thưởng cuối năm, thậm chí tiền nhà, dù cố gắng đến mấy, cũng không thể biết là có thể trả đúng hạn hay không.

Tôi ở ngã rẽ đó, và nhìn. Không chỉ là sự lựa chọn giữa hai cuộc sống ấy, mà còn vô số những lựa chọn khác ở phía trước. Và tôi ngẫm lại những con đường tôi đã bỏ lại phía sau. Ở đất nước xa lạ này, ở thành phố xa lạ này, đôi khi tôi tự hỏi, liệu việc đi du học có phải là đúng đắn hay không. Mẹ tôi nói, mỗi buổi trưa nắng gắt, nghe tiếng bước chân ai đi ngoài ngõ, mẹ lại tưởng tôi về. Điều đó cũng giống như mỗi khi tôi bước lên tàu điện, tôi chỉ ước có một giọng nữ quen thuộc nào đó phát ra trên cái loa rè: “Điểm dừng tiếp theo: Trạm trung chuyển Cầu Giấy” hay gì đó tương tự, chứ không phải “Nächster Halt” kèm theo tên một địa danh lạ hoắc nào đó, như hàng ngày tôi vẫn phải đi. Dù bạn ở đâu, ở với ai đi chăng nữa, không có gì có thể thay thế cảm giác ở cạnh gia đình.

Tôi không có một hi vọng nào cho tương lai. Mọi thứ diễn ra một cách bình thản. Con người sống, con người chết. Không có phép màu. Không có nhân quả. Không có Chúa và không có Thiên đường. Tôi nhớ nhà, đúng. Nhưng tôi sẽ không trở về, ít nhất là cho đến khi tự tôi có khả năng trở về. Những điều khác, khi đời gọi, theo quy luật tự nhiên, sẽ xảy ra và tôi sẽ phải làm theo. Cuối cùng, mọi thứ sẽ ổn.

Mình nghĩ là mình đã hiểu câu thích ai đó từ cái nhìn thứ hai.

Dạo gần đây mình có quen một bạn nam trên FB dating, hơn mình 4 tuổi. Sao nhỉ bạn không phải là người mình thấy thích thú khi nói chuyện nhất, nhưng lại là người chủ động muốn gặp mình đến cùng. Mình hỏi nhỡ tôi xấu thì sao, bạn chốt luôn quả kèo thứ 6 gặp. Mình đã do dự và rep muộn tin nhắn hôm thứ 6 của bạn, chúng mình bùng kèo. Rồi bạn bảo thế để chủ nhật đi. Sau đó cũng chẳng nói chuyện gì với nhau, đến tối thứ bảy kêu mình gửi địa chỉ để qua đón. Ôi và bạn là người đầu tiên mình gặp.

Để nói về first date, ôi ông í đến muộn, quên không mang mũ, may quá ông nhìn cũng được. Rồi hai đứa lên hồ tây ngồi, ông nói bla bla đủ thứ ngôn ngữ lập trình, vật lý, hóa họ, triết học, tiền tệ bla vì ổng làm fintech. Ok một người thông minh và hiểu biết nhưng đến khúc ông bảo không quan tâm đến chuyện mình nói, mình tức, mình không thèm nói nữa. Rồi chê mình già, bảo sao nhìn mình bất cần với dễ quạo thế, ôi sau đó thì mình chỉ muốn kết thúc ngay cái buổi first date ở đấy. Thế mà vẫn kéo mình đi ăn ốc, đang ăn thì lại giải thích về cái máy biến áp bên đường. Ôi xong bảo lượn tí mà lượn hết cái hồ Tây.

Mình đã nghĩ mình sẽ bị block như con bé ông kể nhưng về nhà vẫn thấy nhắn tin cảm ơn vì cái móc khóa mình tặng, rồi sang messenger đi. Oke, sang hôm sau vẫn nói chuyện, ôi rồi rủ mình đi xem phim. Rồi mình bảo tôi thấy tôi với bạn không hợp bla bla. Và biết gì không ông giải thích là ông cũng vui tính lắm, chỉ là ông quen lạnh lùng này kia bla bla – “Ok mìn biết rồi, ngủ đi bạn”. Ôi và đến hôm sau vẫn còn nhắn tin rủ đi ăn kem, ngạc nhiên cá, thế là oke mình đã đồng ý để cuối tuần đi. “Đi làm cây thông noel đi, để tôi mua nguyên liệu – OK.”

Và chúng mình gặp nhau, đi làm cái thứ mà ở buổi đầu ông nói ông không quan tâm, rồi ông bế cái cây lên công ty. Mình thấy ở ông í sự tử tế và chân thành, cả cư tê nữa. Ông thấy giày mình cũ thì hỏi size để mua, biết mình thích ghibli nên rủ đi xem, bảo để đến nhà lắp cái máy tính cho, mua cho cái usb wifi. Nhưng mình cứ tự mình làm, rồi mua nhầm usb, ông lại lóc cóc mang usb đến; không biết size giày nên cứ ngó chân mình rồi đo đo bla bla, nhiều lắm; rồi lúc nào cũng đeo cái khăn mình tặng. Hôm tết ông chúc cậu sẽ sớm là của tôi, ôi. Sao nhỉ có thể mình không thích ông từ đầu, nhưng vì sự chân thành ấy mà mình đã để ông bước vào cuộc sống của mình. Và càng ngày ông càng khiến mình có thiện cảm hơn, kiểu ờ rồi chắc mình sẽ thích con người này,…

Tổ chức lại suy nghĩ của chính mình.

Ý mình là, dạo gần đây tư duy của mình thực sự tốt, phải nói là tiến bộ không ngừng luôn ấy, nhưng có một vấn đề mới phát sinh đó là mình có nhiều ý tưởng quá và chết chìm trong mớ ý tưởng hay ho ấy mà không thực hiện được cái nào hoặc chỉ thực hiện được một số ít khi so với điều mình mong muốn. Dù sao thì không hề tệ, chỉ là mình cần phải tổ chức lại lối suy nghĩ của mình mới được.
Hành động như một người khắc kỷ, trước tiên hãy định nghĩa việc tổ chức lại suy nghĩ là gì cái đã.

Dựa trên các nguyên lý cơ bản và tố chất cần có của một người khắc kỷ gồm trung thực, dũng cảm, thuận theo tự nhiên, kiên trì và khôn ngoan. Vậy thì việc tổ chức lại suy nghĩ của bản thân không là gì khác hơn đó là làm rõ hơn những suy nghĩ trong đầu, lược bỏ những thứ không cần thiết và đào sâu hơn nữa những suy nghĩ có ích, làm dày hơn tư duy khắc kỷ của bản thân.

Hầu hết các suy nghĩ của mình này ra là về công việc, các phương án nâng cao hiệu quả công việc. Dù ban đầu khá là hay ho nhưng mình chưa thực sự nghiêm túc đánh giá các phương án ấy như thế nào, mặt lợi, hại ra sao? Cần bao nhiêu công sức để tiến hành và duy trì,… Do đó, mình nghĩ nên loại bỏ những suy nghĩ này ra khỏi đầu trước tiên. Xin lỗi nhé, những ý tưởng hay ho về cải tiến công việc, tôi nghĩ là chúng ta sẽ gặp lại nhau tại một thời điểm khác, khi mà tôi có đủ thời gian và trí lực để xem xét toàn diện các bạn. LOẠI BỎ

Thứ hai là về tình yêu: Chủ đề này mình đã nghĩ qua nhiều ngày nay rồi, mình đang bắt đầu nhen nhóm làm quen với một cô gái, nói chung đây là một việc làm cần thiết khi mình đã xác định tạo một mối quan hệ yêu đương trong đó mình sẽ làm tròn trách nhiệm của một người con trai khi theo đuổi một cô gái, còn việc thành công hay là không thì không do mình hoàn toàn quyết đinh, mình chỉ đơn giản là điều chỉnh hành vi của bản thân sao cho tốt nhất có thể với khả năng hiện tại.

Thứ ba là về dự định sẽ làm một hoạt động thiện nguyện nào đấy, ví dụ như giảng dạy hoặc tặng quà cho các em nhỏ ở chùa. Mình cần xem xét lại dự định này trên các nguyên tắc của khắc kỷ để xem bản thân có nên thực hiện dự định này hay không.

Giới hạn số từ đã gần hết rồi, rất cảm ơn người lập web đã tạo nên một nơi thú vị như vậy. Xin cảm ơn!

Mình là một founder với ước mong là một ngày nào đó có thể tạo nên một startup thay đổi thế giới. Khi mình tự build sản phẩm mình luôn đặt ra rất nhiều tiêu chuẩn về thiết kế, tính năng, trải nghiệm khách hàng,.. Cho tới khi thấy 574words mình như bị tát một cái thật đau. Mình đã quên mất cốt lõi của một product là để cho người khác sử dụng, mình đã tập trung quá nhiều vào những thứ phù phiếm thay vì sản phẩm. Vậy nên cảm ơn 574words rất nhiều vì đã giúp mình nhận ra bài học này nhé. À mà nếu absolutely cần ai đó đồng hành build sản phẩm trên phương diện tech thì có thể gửi mình một cái email tới [email protected] nha.