Hôm này, tôi quyết định sẽ vừa uống vừa xem phim. Tôi tình cờ chọn được bộ phim “Người Đua Diều”, một câu chuyện đã từng ám ảnh tôi từ khi đọc truyện: Thành phố Kabul năm 1978, câu chuyện về hai cậu bé Hassan và Amir. “Người Đua Diều” đưa ta đối mặt với nhiều cảm xúc, nhất là về tình bạn và lòng dũng cảm. Đọc và xem câu chuyện này, tôi phải đối mặt với chính bản thân mình, không thể tránh né được. Tình bạn giữa các đấng nam nhi, giữa anh em, là điều mà hầu như phụ nữ không thể hiểu, thậm chí còn có rất ít đấng nam nhi cũng không thể hiểu được, dù có nhậu chung hàng ngày. Chúng ta chỉ có thể cảm nhận được tình bạn khi còn trẻ thơ, khi cùng nhau vui đùa, khi đối mặt với tình yêu và với những hoài bão. Những người trưởng thành muốn duy trì tình bạn cũng phải giữ vững tâm trạng đó. Có người may mắn, có người không, chỉ biết gọi điện hoặc nhắn tin cho nhau, tưởng rằng đó là tình bạn. Những người bạn của tôi thường yêu thú cưng, và tôn trọng tình cảm chân thành từ chúng. Tình bạn thực sự có giá trị như tình cảm của thú cưng ta dành cho ta: chân thành, trung thành và vô điều kiện. Về lòng dũng cảm, không gì có thể hiểu được hơn khi ta đã trải qua nỗi sợ hãi. Đó là khi ta mới thấu hiểu được ý nghĩa của lòng dũng cảm, và cảm nhận được sự lo lắng của Amir khi chứng kiến Hassan bị bắt nạt, cũng như hành động của cậu ta khi cố gắng bảo vệ Hassan.
Danh mục: Viết
Đi về những nơi không còn vết dấu
Đôi lúc tôi thấy mình có chút lạ lùng. Tôi vẫn hay có những chuyến đi, từ đi gần cho đến đi xa, trong tâm tưởng cho đến nơi mạng ảo. Tôi vẫn hay đi, đi rong, đi ruổi để kiếm tìm những thứ đã qua, những thứ mà đôi khi tôi chẳng biết chúng là gì cũng như chẳng còn chút vết dấu. Vài lần tôi đi ghé về những cái hẻm đối diện trường cũ của tôi, nơi mà thằng bạn tôi ở trọ chắc đến chục căn trong cái khu trọ đó. Theo đó tôi cũng biết một chục cái hộp trọ khác nhau ở khu đó trong những lần tôi lên kéo nó ra net đánh Dota 2. Giờ nó cùng cô người yêu bé nhỏ của nó cũng đã biệt tăm. Cũng có mấy khi tôi như một kẻ phàm ăn vẫn hay ghé lại những quán cơm bụi để ăn mà nhớ về đôi ba chuyện cũ, thường vẫn là ăn cá mú kho và một đĩa cơm thêm. Ngoài ra tôi cũng đi về những nơi mà tôi chưa từng có ký ức gì cả, tôi chỉ đến đó để… tưởng tượng. Điều đó giống như kiểu trong phim hay có mấy đoạn người ta đứng ở mấy cái phế tích phẳng lì, nhắm mắt, suy tưởng rồi một khứa nào dùng kỹ xảo mà dựng lên mấy cái đô thành tráng lệ trên cái nền phẳng lì đó. Tôi cũng đôi lần đi đến cái hẻm mà nơi đó từng là nơi cư ngụ của một người bạn cũ, nhân tình, niềm đau hoặc là một kẻ tội nghiệp vì phải lòng tôi. Trong một lần tình cờ tôi biết chổ cô từng ở, một hẻm vắng ở một quận ven Sài Gòn. Tôi đoán cô đã ở đó một khoảng thời gian rất lâu. Nhưng khi tôi biết thì cô đã đi về một nơi khác rồi. Cứ thế mà lâu lâu tôi lại tới đó để suy tưởng về những ngày cô đi đi về về ở đây. Những đêm khuya trời mưa cô đi về. Đầu hẻm có lẻ là nơi mà mấy tay nhân tình của cô vẫn hay gạt chống xe mà đợi chờ cô bước ra trong váy áo xúng xính. Sau đó sẽ là những cái ôm, những nụ hôn tạm biệt… Đủ thứ sắc màu. Tôi không ganh tị cũng như ghét bỏ những điều đó, chúng vốn dĩ là những thứ nên có. Rồi có lâu lâu tôi cũng lên Zing Me để tìm về vài thứ cũ xưa của tôi và cô. Một tấm ảnh duy nhất mà hai đứa tôi đứng cùng nhau, cô siết lấy tay tôi cùng những cành hoa trong tấm áo dài trắng. Nhưng mà Zing Me thì đã còn gì đâu, tôi biết rõ quá mà. Thế mà vẫn cứ đi tìm cầu may thế thôi.
Từ 19 tháng 4, hôm nay mới gửi lại một bài mới.
Quả thật, nhiều thứ xảy tới. Thứ gì cũng dễ thương ấy Absolute biết hông.
Sự thiếu thốn làm cho ta nảy sinh vô vàn ý tưởng, tất cả những ý tưởng ấy vừa vun đắp tâm hồn mà vừa vun đắp cả tài chính. Cho ta những vui vầy từ một thức quà mà ta thoáng hiện trong đầu, ta muốn có nó cho bằng được. Ví dụ như thèm bún mắm (đặc sản miền Tây, mắm cá Linh á Absolute), phải xem xem lùng cho bằng được, ăn một bát thật đã thèm. Xong, tìm một nơi có cái view thật ổn, nơi mà phóng được tầm mắt ra xa, chìm vào đó, ngọ nguậy một chút vài tấm ảnh, rồi lòng nhẹ tênh.
Hay nhóe sáng lên nhiều công thức để pha một ly nước hơn bao giờ hết. Cái mà khi thường chỉ toàn mật nho, thì nay ta thử thay bằng ép dứa. Vàng rộng, tươm mật và xót tay rát lưỡi kèm theo. Thay một ít Cognac bằng ít Soju xem thế nào.
Absolute biết hông, cuộc sống này bỗng hoàn hảo khi ngấp một ngụm ấy. Có thể rót vào xíu xíu syrup lựu đỏ nếu nhà có sẵn. Không thì siro đào – loại bán ở siêu thị 60k/chai ấy. Chợt tự nhủ, hè này có 5kg đào, thì nhất định sẽ làm một hũ đào ngâm <3
Hay là ra Hà Nội, đánh hẩn một quảy mận, đào, vào Saigon ngâm thành mứt?
Mình quan tâm L một cách tự nhiên!
Là một hôm thấy người ta đi làm về mà cảm thấy mệt. Thảng qua như thế rồi người ta lại back lại và hừng hực cho coi, nhưng cái lăn tăn tại sao người ta mệt, L đang làm công việc mà L yêu thích cơ mà. Sao lại mệt được cơ chứ? cứ loanh quanh trong đầu mình.
Rồi mình liều gửi chiếc nhắn tin.
Và nhận được một câu trả lời.
Vui lắm, Muốn khoe với Absolute như thế. Cũng bởi vì khi nói chuyện với L, mình nhớ hoài công thức blend 1 shot Absolute vào món cocktail là lạ của mình – cái mà đã gồm cam vắt nguyên chất, mật nho Phan Rang, và nước mơ (cũng nguyên chất).
Khi mình khuấy, lưỡi mình đã bắt đầu hối hả chờ trông món là lạ ấy nhanh nhanh đưa lên miêng. Thậm chí, còn tưởng tượng ngúp một ngụm, xung quanh font bạt hóa thành bãi biển cát trắng, hàng dừa cao xanh chi chít trái, chính giữa võng mình đung đưa.
Và hôm nay thì L vui vẻ. Người ta tươi tỉnh ghê luôn. Như đã uống cocktail thật sự vậy đó 🙂
Khi nào có thể gặp Absolute để pha một ly, tương một chén nhỉ?
mình ghét nhất sự giả tạo. không biết có nhiều người có cảm giác giống mình ko, nhưng khi mình tham dự các cuộc sự kiện, thì mình rất ghét những tay lên đọc những bài diễn văn toàn tữ ngữ đao to búa lớn mà phần lớn chúng được copy từ đâu đó và nội dung thì giống như đi họp đảng. mình cũng ghét những người cố làm hay nói những việc chỉ để tỏ ra mình là người thế này thế nọ. ví dụ như thằng bạn cùng phòng của mình hay mở các video có giá trị khi đi chơi với hội bạn chỉ để chứng tỏ là người ham học,.. mình nghĩ sự giả tạo như vậy là do ham muốn chứng tỏ mình của mọi người. mình muốn nói là sao chúng ta không sống thật với bản thân, tại vì mình nghĩ tự do thể hiện bản thân là một loại hạnh phúc. nên mình nghĩ đó là 1 trong những lý do anh absolutely lập ra trang web này. chúc mọi người sống thật với bản thân mình.
Mình là Thiên Bình chính hiệu. Làm gì cũng phân vân, còn ba phải muôn phần. Cái cảm giác chắc chắn về một điều gì đó không xảy ra thường xuyên với mình, nhưng cái gì mấy khi mới rõ ràng là chính nó đấy, không có nhưng.
So với một người chạy trước mình 1 tiếng rưỡi rồi đợi mình ở đích thì khi bạn đăng ký 21km và bảo sẽ chạy 10km rồi dừng vào lề hoặc đi dạo quanh quẩn vui vẻ thì với mình: bạn chắc chắn không phải là người đó rồi, kể cả việc chạy cùng luôn. Bạn bảo đọc đâu đó chạy quá sức sẽ hại thận. Bạn không làm gì tổn hại bản thân theo cách hành xác. Bạn lặp lại việc về đích 21km không có trong dự định ba lần.
Khi đấy mình nói gì nhỉ. Mình hối hận việc rủ bạn chạy giải HM rồi bảo cuộc đời đâu có mấy lần được lựa chọn để mình đấu tranh tự hành xác mình trong mỗi nhịp thở vậy đâu. Giá như mình có thể nói chậm lại 1 tí, im lặng nhiều nhịp hơn để nghe được những suy nghĩ thực sự của chính mình. Mình cũng không có quyền đánh giá bạn, mình chỉ nhìn lại cách mình cảm nhận mọi việc. Trước đó mình đã nghĩ lần này không về đích trong sự trống vánh rã rời một mình nữa, mà có người đồng hành rồi. Mình nhận ra mình không thất vọng, mình chỉ chắc chắn trong những lần ít ủi là: mình phải trau đồi thêm năng lực tự vui với chính mình, và mình có vẻ cảm được người mình muốn ở cạnh là người không như nào. Cái suy nghĩ đó rõ ràng đến mức mình thấy mình sáng sủa và nhẹ nhàng nhiều phần.
Lần chạy này mình sẽ chạy nhiều hơn, sẽ đếm nhịp thở, sẽ không trân vẻ mặt chết trôi lúc về đích. Mình có rất nhiều quy trình trong đầu rồi. Quy trình chứ không phải chiến lược.
Những thứ mình làm sai gần đây làm tim mình lỡ nhiều nhịp. Ngày mai mình sẽ nghĩ về những quy trình sai đó. Đặc biệt là quy trình xin lỗi cảm ơn một cách tử tế, từng người từng người một.
Đặt tên cho cả một thương hiệu bắt nguồn từ cảm hứng nhãn một chai rượu nhỏ mua được từ cửa hàng tiện lợi. Hay câu chuyện về niềm ước mơ sống thoải mái dưới nước mà nickname gaucontapboi theo mãi với tôi tới tận lớn. Tức là từ 18 tuổi cho mãi 20 năm về sau.
Hôm email với bạn, bạn nhoẻn cười, sao vẫn còn dùng email này cơ à, như kiểu lập từ hồi yahoo! messenger ấy nhỉ. Vâng, đúng đấy, theo mình từ mấy đời online qua các nền tảng tới giờ.
Thời đôi mươi, đã dùng nick này để đăng kí account thư viện. Mỗi lần vào ghi acc cho anh thủ thư để dùng máy vi tính là anh đều hỏi một câu “Nay biết bơi chưa?”, “Hihi, nick zui quá ha”, “:)”, “Lập nick lâu dài đó nhen”,…
Còn thực tế thì tới giờ tôi vẫn chưa biết bơi. Bằng chứng rằng, tôi học được nguyên tắc thở, xong bơi theo chiều ngang của mỗi chiếc hồ tôi từng tới, một cách thành thạo nhất. Rồi đôi lần bơi theo chiều dọc, mà trái tim đã hồi hộp nhớ lại lần x uống nước, lần y chấp chới, lần z bơi men men gần gần thành hồ xíu.
Thích coi Our Planet trên Netflix nhất là tập về đại dương, chú cá nào bơi cũng chuyên nghiệp. Nhớ ngày xưa coi một phim dài tập cô gái đại dương, bạn với chú cá voi và trải qua nhiều tập phim xử lý nhiều việc trên bờ dưới nước. Lúc nào chạm vào nước cũng là lúc được vỗ về. Mà lên bờ là hay có sự cố.
Khi thèm quá, giấc mơ gọt lại thành cuộc tắm táp trên những dòng suối. Có đá nhấp nhô thành ra lại quá hay, nước không quá sâu mà còn đầy rẫy chỗ bám, đụng đâu cũng dễ ngoi lên thở được.
Hay là tạo nick mới gauconloisuoi chứng tỏ bản lĩnh và dậy thì thành công?
– Em ăn gỏi cá trích này có ngon không?
– Cũng ngon ạ.
– Thế là không ngon lắm à, chị thấy ngon đấy!!
**
Chưa một lần vắt chân lên nghĩ làm sao để trả lời những mong đợi khác với cái chính xác mà mình đang cảm thấy bằng một loạt tính từ hoặc các từ mà đúng cách người đối đáp đang đợi được nghe.
Như cái háo hức bên đĩa gỏi cá trích kia, một người mong được vỗ về bằng những xoắn xuýt ngợi khen, trong khi một người lững thững đưa món ăn đậm vị biển, có dừa nạo nhỏ beo béo, cuộn với rau rừng xanh mướt chấm với sốt sền sệt có đậu phộng rang thơm nức vào miệng.
Nhất là khi người ấy vừa ngồi nghe những dự án 500ha đất thiếu giấy tờ, cần làm gấp để chính chủ hộ một cái. Mà nghĩ mãi trong đầu, sao trái cây mùa hè năm nay tươm ứa ra mật ngọt ở chợ, ở những chiếc xe đẩy bán hàng, mà lại thường thấy là trái bán thường không hết chiều cuối buổi.
Em vắt một quả cam mọng nhất, thêm một chút soda, vào đó 2 trái tắc xanh căng bóng, một chút đường, và một chút nước mơ nguyên chất. Em khuấy đều rồi điểm một xíu xiuuu làm màu bằng sirup lựu đỏ.
Em không quấy mà để như thế, cho ngụm đầu tiên ngọt đầu lưỡi. Em bắt đầu khuấy đều rồi cho những viên đá lập phương sáng trong vào.
Uống hết, em viết gần 300 chữ gửi Absolutely.
Absolutely thương,
Nếu viết thư mà không muốn người nhận ‘đánh giá’ thì làm thế nào nhỉ?
– Tuần trước mình cảm thấy đến lúc phải dọn phòng rồi, bèn book một cô về, cô ý dọn dẹp thật chuyên nghiệp cho một buổi. Vừa bỏ cái điện thoại quay qua, nhìn lại căn phòng, mình tự nhủ, thế này thì cô ý đến cô đánh giá lắm. Thôi, dọn sơ một chút.
…
Vài chút trôi qua trong khi chờ cô tạp vụ tới, căn phòng sáng lên đến lạ. Chợt, mình lại nghĩ, thế cô ý tới, cô ý dọn gì tiếp ta. Và mình vừa đổ mồ hôi mền mệt một chút rồi nè.
Quả là, mình chả thấy mệt lắm. Mình lại còn nhận ra thêm một chút, rằng người ta phiền lòng mà đánh giá là điều mình ‘sợ’ hơn cả. Rồi cái lười từ đó mà bị giấu đi đâu một lúc.
Chiều chiều, khi lan man trên đường, mình có những câu chuyện trong đầu, dưới dạng một bức thư. Kể lại cho bạn nghe một chuyện mình đã trải qua, kèm theo góc nhìn của mình về nó. Thảng dụ như hôm nay, mình xỏ đôi giày mà bị vết bong một tí ở mũi giày – điều mà mình thấy không bất thường gì cả – thì gặp một ánh nhìn hơi thiên kiến cho rằng mình ‘quá chừng nghèo’ nên đôi giày hông được tươm tất. Hoặc như mỗi lần ngồi chỗ chung cư nơi gấu nhà mình học piano, là chỗ ngồi thoáng gió mát mẻ khiến ý tưởng ở đâu bổ nhào ra nhiều ơi là nhiều. Mỗi lần nghĩ ra ý tưởng như thế, mình quý hơn cả vật chất ấy. Làm mình lại so sánh với chính mình lúc chìm vào hàng sớ dài việc và việc, chả để đầu óc lóe lên một ý tưởng nào cả.
Và phát hiện ra, ta có thứ ngôn ngữ mới để giao tiếp, kiểu như 5 demensions time in Interstellar ấy. Chúng ta giao tiếp bằng cách viết và đọc cho nhau <3
Chào tạm biệt,
Sài Gòn, 28 độ, nhớ Hà Nội
Em vẫn nhớ tối đó gặp anh ở Cầu Gỗ, vội vã và suýt muộn giờ. Anh kiên nhẫn đứng đó, cười chào em. Anh thân thiện, nhưng hơi xa cách. Anh dắt em đi ăn lẩu ếch… cho biết. Tối đó mưa phùng, lạnh, ăn đồ nóng, uống bia Trúc Bạch, tán gẫu. Rồi anh dắt tay em, hai đứa tà tà đi từ bar này sang bar khác uống cocktail. Vui, nhưng khá weird vì em không hề cảm thấy mình đang ở Hà Nội, lúc lại thấy như đang ở Cần Thơ, lúc Sài Gòn. Là phố xá na ná nhau, hay bên anh mà em thấy mọi thứ đều quen thuộc? Chịu.
Em thích hình xăm của ảnh, ảnh kì quặc, ảnh xăm Alien language trong Arrival, xăm hình c*nt () haha
Anh vẫn quan tâm em sau đêm đó. Anh mua thuốc chống vắt và urgo cho em đi rừng. Cho tài xế đưa đón em lúc về Hà Nội.
Nhưng mà em nghĩ, nếu không thể hơn được như thế thì Hà Nội trong em đã rất đẹp rồi.
Thank you, yours truly.