Absolutely thương,
Nếu viết thư mà không muốn người nhận ‘đánh giá’ thì làm thế nào nhỉ?

– Tuần trước mình cảm thấy đến lúc phải dọn phòng rồi, bèn book một cô về, cô ý dọn dẹp thật chuyên nghiệp cho một buổi. Vừa bỏ cái điện thoại quay qua, nhìn lại căn phòng, mình tự nhủ, thế này thì cô ý đến cô đánh giá lắm. Thôi, dọn sơ một chút.

Vài chút trôi qua trong khi chờ cô tạp vụ tới, căn phòng sáng lên đến lạ. Chợt, mình lại nghĩ, thế cô ý tới, cô ý dọn gì tiếp ta. Và mình vừa đổ mồ hôi mền mệt một chút rồi nè.

Quả là, mình chả thấy mệt lắm. Mình lại còn nhận ra thêm một chút, rằng người ta phiền lòng mà đánh giá là điều mình ‘sợ’ hơn cả. Rồi cái lười từ đó mà bị giấu đi đâu một lúc.

Chiều chiều, khi lan man trên đường, mình có những câu chuyện trong đầu, dưới dạng một bức thư. Kể lại cho bạn nghe một chuyện mình đã trải qua, kèm theo góc nhìn của mình về nó. Thảng dụ như hôm nay, mình xỏ đôi giày mà bị vết bong một tí ở mũi giày – điều mà mình thấy không bất thường gì cả – thì gặp một ánh nhìn hơi thiên kiến cho rằng mình ‘quá chừng nghèo’ nên đôi giày hông được tươm tất. Hoặc như mỗi lần ngồi chỗ chung cư nơi gấu nhà mình học piano, là chỗ ngồi thoáng gió mát mẻ khiến ý tưởng ở đâu bổ nhào ra nhiều ơi là nhiều. Mỗi lần nghĩ ra ý tưởng như thế, mình quý hơn cả vật chất ấy. Làm mình lại so sánh với chính mình lúc chìm vào hàng sớ dài việc và việc, chả để đầu óc lóe lên một ý tưởng nào cả.

Và phát hiện ra, ta có thứ ngôn ngữ mới để giao tiếp, kiểu như 5 demensions time in Interstellar ấy. Chúng ta giao tiếp bằng cách viết và đọc cho nhau <3
Chào tạm biệt,

Sài Gòn, 28 độ, nhớ Hà Nội

Em vẫn nhớ tối đó gặp anh ở Cầu Gỗ, vội vã và suýt muộn giờ. Anh kiên nhẫn đứng đó, cười chào em. Anh thân thiện, nhưng hơi xa cách. Anh dắt em đi ăn lẩu ếch… cho biết. Tối đó mưa phùng, lạnh, ăn đồ nóng, uống bia Trúc Bạch, tán gẫu. Rồi anh dắt tay em, hai đứa tà tà đi từ bar này sang bar khác uống cocktail. Vui, nhưng khá weird vì em không hề cảm thấy mình đang ở Hà Nội, lúc lại thấy như đang ở Cần Thơ, lúc Sài Gòn. Là phố xá na ná nhau, hay bên anh mà em thấy mọi thứ đều quen thuộc? Chịu.

Em thích hình xăm của ảnh, ảnh kì quặc, ảnh xăm Alien language trong Arrival, xăm hình c*nt () haha

Anh vẫn quan tâm em sau đêm đó. Anh mua thuốc chống vắt và urgo cho em đi rừng. Cho tài xế đưa đón em lúc về Hà Nội.

Nhưng mà em nghĩ, nếu không thể hơn được như thế thì Hà Nội trong em đã rất đẹp rồi.

Thank you, yours truly.

Ngày thứ 7

Em mơ thấy mình đi thi vào trường chuyên. Gặp nhiều người lạ, cũng gặp cả Hoài Thu và Thọ. Trong ý niệm xa xôi, hai bạn nữ luôn nỗ lực và chăm chỉ hết lòng, luôn là bức tường trong lòng, đối nghịch với em nhiều phần. Trong mơ em đã làm toán, em nhớ em làm kha khá cái kiểu em hay làm, là cũng này nọ cho hết ý ra, cũng dài dài và có thể chả đến đâu, do thiếu logic.

Rồi hôm nhận bài cô giáo nói ai thấp lên bàn đầu bên phải ngồi. Em nhìn thoáng và thấy em được cỡ 116 điểm- trong mơ em biết điểm đó thấp- sau khi nhìn Hoài Thu 200 điểm hơn. Rồi ai đó 169. Nỗi buồn xâm lấn em- khi em nghĩ em tạch hoặc thấp, và cả khi em thấy khoanh tròn thứ tự điểm là lấy top mấy đó- em còn cách 4 bạn ở dưới.

Ở trong bài thi thầy rất có tâm khi nhận xét và đánh giá từng bài, em nhớ vừa đủ khi câu 4- thầy ghi “i think you are a funny and happy girl”. Một niềm vui lớn dâng trào- khi có một người cho mình cơ hội ở lại học- tốt hơn- cùng những người rất giỏi. Và thầy nhận ra mình trong nhiều người. Cảm giác muốn nỗ lực dâng lên nhiều trong mình. Thiệt sự rất lâu rồi không như vậy, dù là trong mơ và dù việc làm toán và happy girl lại là một câu chuyện rất khác.

Dễ thương cực! Là cách mà nơi đây viết bio về chính cầu: nơi lưu giữ các bạn nháp.

Mà hễ nhắc tới nháp, thường là ạt ào ý tưởng, không hề có áp lực. Nháp là thứ ta làm đầu tiên trước mỗi trò chơi, thật nhanh khiến người chơi hiểu luật và thấm luật.
Nháp còn là nơi ta không bị gò vào khuôn khổ, muốn phóng to, phóng nhỏ, font kiểu gì cũng được. Không ngay hàng thẳng lối, đậm nhạt thước khuôn.
Nháp còn chắc nịch cho ta quyền được sai và sửa lại, luôn luôn.

Absolutely đọc nhiều nháp – những bản thảo bằng chữ vô tư và rất thoải mái – như vậy, có bao giờ bạn thấy áp lực không?
Nếu có một người viết, cứ chăm chăm, tôi cực kì tỉ mẩn và bài tôi gửi chắc mẩm được đăng lên, thấm đượm trong từng chữ cái, bạn thấy áp lực mà nhấn OK ĐĂNG cho rồi, không?

Bạn có đang ngồi trong căn phòng chiếu tatami, bên ngoài gió reo khe khẽ, màu đèn đường tim tím, hắt bóng nhịp nhàng theo tần số rung của cành cây đầu ngõ, đọc các bản nháp đa sắc này?

Sáng hôm sau dậy, bạn có lan man trong đầu một câu chuyện, mà bạn chưa biết cho đăng hay không, từ tối qua, hôm nay dự là mình đọc lại lần nữa, làm cho bài ấy vuông một chút, đừng cộc một tí, rồi mình đăng

Tháng này, mình bị những cuộc họp và công tác cuốn đi, để mà hấp tấp lẫn vuiii mừng thấy những hơn trăm bản nháp trong cột chờ duyệt?

Thì bản nháp này, muốn nói với những cuộc họp của Absolutely rằng, họp vuiii lắm, nên họp vẫn còn sống tới hiện giờ. Hôm nào không thấy thích họp (họp buồn lắm) thì họp cho pháp mở loạt bản nháp lên đọc lúc họp đó. Họp còn buồn hơn nếu nhìn thấy Absolutely áp lực đó na.

Cảm ơn bạn!

Khi nhìn vào 574, mình chỉ nhìn thấy khoảng không giữ số 7 và số 4, trùng hợp là khoảng không ấy ở giữa 2 đường thẳng song song với nhau – 2 nét của số 7 và số 4.
2 con số vốn chẳng gần nhau, nay được Absolutely đặt gần nhau bằng một chiếc font nhỏ, mà vẫn song song cả đời như thế….bao giờ mình mới được chạm vào người bạn đứng bên cạnh mình?

Hai đứa ở chung với nhau nhưng mắt không chạm, ngôn từ không được trao đổi. Hơi thở thì va vấp một cách hiển nhiên.

Và người này mơ hồ nỗi sợ rằng người kia sẽ ra đi, một cách tắp lự, mất hẳn.
Nên cái cách thờ ơ với nhau là để sẵn sàng cho cuộc sống sẽ mất nhau.

Kể cả khi trò chuyện, cũng không nhìn thẳng mặt nhau để xem cảm xúc biến đổi thế nào.
Dường như 2 người không chỉ sợ mất nhau.
Sợ nhìn thấy rằng, không còn có mình trong người kia nữa, dù là đang cạnh nhau.


Buổi tối Saigon chỉ 28 độ C.

Lúc bước ra khỏi quán quen, dắt xe quay xe mất cả mười phút, lúc đấy mình có bực mình nghĩ là tại sao mình cứ vào quán này. Rồi đứng một lúc nhìn quanh thì nhận ra cái khoảng sân cũng không tệ. Ý rằng cảnh cũng đẹp. Trăng sáng chiếu qua tán cây xuống lòng đường, nhìn như cả bầu trời in xuống đất. Mình đưa tay ra, những sự lấp lánh như sao đung đưa trong lòng bàn tay, nhìn là lạ.

Có lẽ trông mình ngớ ngẩn với đứng lâu nên anh chủ quán chạy ra hỏi. Có lẽ anh ấy nghĩ rằng mình không dắt được xe. Mình hơi quê, không biết nói gì và có lẽ tại anh ấy đẹp trai nên mình lí nhí chào rồi đi về. Chứ mình muốn ở lại một chút. Nghe buồn cười nhưng mình sẽ ngồi trên yên xe và ngắm cái cây và khoảng sân này. Cái cảnh này thật đẹp, kể cả xét theo tiêu chuẩn Sài Gòn siêu cấp trong đầu mình. Mọi thứ ở đây thì đẹp, nhưng cái cảnh này đặc biệt đẹp.

Trên đường về mình nghĩ nếu có ai để chia sẻ thì thật vui. Hoặc có ai để đi bộ ngắm nhìn cái thành phố này với mình. Ví dụ như đi ăn xong rồi đi bộ trong mấy cái ngõ cắt ngang Hoàng Sa. Ngày nào mình cũng đi qua, vừa muốn vào vừa không, có kì không nếu buổi tối đi một mình? Cũng tại mình nhát, và băn khoăn liệu có nên không. Băn khoăng mãi rồi cuối cùng sẽ quay lại quán cũ mà thôi.

Tôi bị buồn. Viết ra thật đơn giản, nhưng mãi tôi chẳng thể nói ra với ai cả. Chỉ có thể viết cho chính mình.
Tôi có cô bạn này, thất tình vì gia đình ngăn cấm. Day dứt lắm, nhưng không vượt qua được nên cô buông lời chia tay. Cô kể từ hôm nay qua hôm khác, tôi vừa lắng nghe vừa an ủi. Nhiều lời. Nhưng tôi lại chẳng thể nói với cô rằng, tôi cũng đang chết đi từng khúc ruột vì tình – một mối tình 5 năm vừa kết thúc vì anh bảo anh không có ý định kết hôn với bất cứ ai, dĩ nhiên trong đó có cả tôi.
Có một bé em, bảo em nhưng thực ra bằng tuổi. Bé hay gọi, hay nhắn kể lể về chuyện áp lực công việc, về gia đình, về cơm áo gạo tiền ở SG hoa lệ. Tôi chủ yếu lắng nghe, thỉnh thoảng cho vay tiền khi bé cần. Nhưng tôi cũng chẳng thể nói ra sự áp lực nặng trĩu tôi đang phải gánh: 25 tuổi công việc vừa nghỉ, freelance nhưng chưa thuận lợi. Mơ mơ hồ hồ đôi khi chán nản đến thẫn thờ.
Có rất nhiều chuyện tôi muốn nói ra, kể ra bằng hết. Đôi khi tôi còn muốn khóc. Nhưng chỉ cần mở máy lên là tôi cười. Người duy nhất tôi có thể yếu lòng, than thở thì tôi đã block…
Tôi biết tôi phải quay lại với chính mình. Nhưng đôi khi thật khó để duy trì sự kiên trì với bản thân giữa lúc nặng trĩu nỗi lòng này.
Cảm ơn!

Chuyện người tử tế
Chú viết sách làm nghề quay phim bảo ngày xưa nghèo khổ nhưng tử tế hơn ngày nay rất nhiều. Mình không biết cả hai, mình đã nghe nhưng không hiểu thực sự. “Để thấu hiểu nỗi đau của con người không phải là một chuyện dễ dàng gì…”

Bạn ơi tại sao nhưng vậy, tại sao khi mà cuộc sống không đói khổ, mọi người nhiều của ăn của để, mọi người lại bớt tử tế. Tử tế với họ, với nhau lẽ ra phải dễ hơn chứ.

Mình không cho tiền người ăn xin. Mình không giàu, nhưng nếu 10-20-100k cho đi mình cũng không nghèo đi. Đối với mình số tiền đó mình trao đi, cũng không làm họ khác đi, mình không khác đi, giây trước giây sau, người này người kia không khác đi.

Mình từng dừng đèn đỏ nép vào lề để đưa cho mấy em nhỏ hộp sữa mình mới hiến máu về, tụi không lấy bạn ạ. Mình cũng đã hỏi bà ăn xin ăn món gì trong quán mình mua cho, bà cũng không nhận. Mình lại không hiểu nữa, không hiểu tiền quan trong vậy sao, phải là tiền sao. Mình đọc trong sách của Hồng Hải, Thương được cứ thương đi, chú bảo người ăn xin là những người nhạy cảm. Có lẽ tiền là thứ dễ cất dễ quy đổi, dễ hơn việc trả lời câu bạn muốn ăn gì.

Quyển sách làm mình thương và rung cảm nhiều phần. Mình muốn ôm người quay phim vào lòng và vỗ về, ôm cả những bầu tâm tư yêu mến của con người thời chiến với nhau vào lòng. Muốn trân trọng tất thảy. Cái thời mà người ta chả có gì, đối với người ta cái đói ranh giới sát cái chết, nhưng ngta vẫn chia nhau, còn giờ ranh giới đó xa lắm, ngta cũng ko làm gì cả. Không làm gì cả, như mình. Mình không thích việc mấy chú ngồi cafe, cả bố bàn chuyện xa thật xa, hoặc chuyện ống nước, trách móc nhà nước, lên án chế độ, nhưng bản thân họ cũng đâu làm gì, như mình, cũng rao rao suy nghĩ, nhưng không làm gì, chỉ ngồi đó. Phải là gì, liệu làm tốt cái liên quan mình…rồi tử tế lan rộng ra. Phải vậy không…

Chị quyết định để lại những dòng chữ cuối cùng của em ở đây. Còn nỗi nhớ và kỉ niệm thì khó, dù chị muốn bỏ nó đi đâu đó, nhưng chị cũng thừa biết rằng nó sẽ theo chị mãi. Cảm ơn em vì đã đến, cũng cảm ơn em vì đã đi. Với mỗi người xuất hiện trong cuộc đời mình, chị đều cho rằng đó là phước lành. Em hay nói với chị, những điều chị nói với em đều khác với mọi người. Và việc đó luôn khiến em cảm động. Chị mong rằng sau này khi không có chị, người đầu tiên nói với em những câu đó là chính bản thân em. Chị mong em mạnh mẽ, kiên cường. Mong em an lành. Mong em nhiều hạnh phúc.

Tôi nhớ G.
Tôi gửi thư cho em vào một ngày đột nhiên nỗi nhớ trào ra. Và không nhận được thư trả lời.
Cuộc sống đã trôi đi.
Thời gian đã trôi đi.
Mỗi khi nhớ G., tôi tìm vào forum cũ và đọc lại những bài viết cũ của em. Rồi thảng hoặc sẽ có bài viết mới. Những con chữ của em vẫn vậy, vừa hài hước, vừa ngập ngụa nỗi buồn và những bi quan của nhân tình thế thái. Điều này khiến tôi cảm thấy yên tâm vì biết em vẫn đang sống tốt ở đâu đó trên thế giới này.
Tôi vẫn nhớ những lời em nói với tôi, rằng “ăn cùng nhau là một việc rất tình cảm”. Và vì thế, khi tôi có cảm tình với ai, tôi muốn ăn một bữa cùng họ hơn là làm tình cùng họ. Giống như sợi dây kết nối mang tính con người hơn.
Ăn cùng nhau, ở cạnh nhau trong im lặng mà không cảm thấy bị mệt, không cảm thấy kỳ lạ, không cảm thấy bứt rứt, không cảm thấy khó chịu,… hẳn nhiên nên là yếu tố đầu tiên để tìm kiếm một người bạn đồng hành, một “life-partner”. Trong không gian của mình chứa đựng người đó nhưng không bị xáo trộn, tiếp nhận người đó như thể một phần hiển nhiên bình thường.
Ở độ tuổi này, tôi nhận ra, bình thường chính là điều phi thường nhất, hơn bất cứ điều gì trên đời, hơn bất cứ giấc mơ to lớn nào trên đời, hơn bất cứ phát kiến vĩ đại nào trên đời. Bình thường quả nhiên là thứ xa xỉ trong một thế giới hỗn tạp, cái tôi lên ngôi, người ta nhìn vào màn hình điện thoại và thiết bị điện tử còn nhiều hơn nhìn vào mắt nhau. Thốt nhiên vì thế mà có thể yên tĩnh nhìn ngắm một người và lãng quên đi thế giới ngoài kia tạm thời, cũng có thể là đậm sâu, là đủ để dành dụm xài dè sẻn cho những tháng ngày về sau.