Ở đây, mọi thứ đều phát ra tiếng. Với mật độ dân số là 40000 người trên một km vuông thì yên tĩnh là sự xa xỉ.

Mẹ tôi thường hay cáu bẳn về bố tôi, về cách cư xử của ông với những suy nghĩ và mong ước của bà, và bà hay lấp lửng về việc sẽ rời đi, rời khỏi nhà, rời khỏi đây, theo nghĩa đen, nghĩa bóng hay mọi nghĩa có thể. Bố tôi thì có điệu bộ của một ông già mệt mỏi và chán nản, đã ít nói nhưng khi phải nói thì là lời khó nghe. Sự ít nói này là tiến bộ vượt bậc, vì ông không biết nói những lời dễ nghe, và có lẽ câu nói thật lòng nhất là “Giá như chúng ta có tiền”. Đây là cơn ngứa đã lên mủ trong lòng, và có lẽ là cơn bệnh trầm kha của nhiều người như ông, những người phải ngụp lặn ở cái hà nội này từ dưới đáy. Trong những khoảng khắc như vậy, lời nói trở nên vô nghĩa, và thậm chí còn nguy hiểm. Đàn bà thì khóc lóc ước ao, đàn ông thì tuyệt vọng bạo lực. Khi còn là đứa trẻ, sự im lặng là niềm an ủi duy nhất mà tôi có thể tạo ra cho chính mình.

Tôi có một thói quen là khi đi ăn thì thường chỉ tập trung ăn, và thường bị gán vào thói tham ăn. Thật ra tôi cũng chẳng thích thú gì việc ăn, nhưng không ăn thì phải nói. Mà tôi ghét nói, nhất là nói chuyện xàm, nói với đứa ngu, hoặc nói về những chủ đề chỉ làm mình hèn đi. Nhưng khổ nỗi không nói cái đó thì nói cái gì với nhau, nhất là những người xàm phải gặp nhau theo lễ nghi trong một bữa tiệc xàm? Tôi nhớ có lần đi liên hoan ngồi cạnh ông đồng nghiệp, ông ấy vừa chuẩn đoán bị ung thư nên cố gắng khi còn khỏe thì đưa gia đình đi du lịch xuyên Việt. Một cố gắng vĩ đại, tôi nể phục, nhưng tôi thấy mặt ông ấy khổ và mệt, và tôi cũng chẳng quan tâm Phan Thiết hay Cà Mau có gì, nên tôi chỉ hỏi là trông anh mệt quá, anh đi có vui không, có thích cái gì trong chuyến đi không. Ông ấy bảo không. Thế là xong, hết chuyện để nói. Năm nay ông ấy trở nặng, âm thanh nghe được chắc là tiếng bíp của máy truyền và tiếng cửa phòng sập lại. Tôi đến thăm nói đùa giờ a không phải nghe người khác nói nữa, giờ mình mới được nghe cái trong đầu trong lòng. Nói xong thì tôi hối hận. Lại thêm một lí do để tôi tập trung ăn và không nên nói. Khi tôi không nói, trông tôi cũng thật thà dễ mến và đáng tin.

Những ước ao quá lâu dễ biến thành ảo tưởng hoặc thất vọng. Tôi cố gắng chuyển hóa nó, vì tôi e ngại rằng tôi có thể nhầm lẫn giữa sự cảm thông và sự thờ ơ, giữa tình yêu và sự tôn trọng. Cuộc đời khó. Tôi thấy tôi dần giống bố tôi, mẹ tôi, trong giây phút hiếm hoi họ nhìn nhau đồng thuận “Giá như chúng ta có tiền”.

Mấy nay của cậu sao rồi?

Mỗi lần nói chuyện lâu lâu với một ai, mình luôn tự hỏi: bao giờ có thể có một cuộc trò chuyện mà bản thân mình đắm chìm mà không khó chịu hay phán xét.
Câu thứ hai xuất hiện sau đó: khi nào mình sẽ có cảm giác được lắng nghe để mình sẵn sàng chia sẻ những thứ mình quan tâm hoặc suy nghĩ thoáng qua…

Lắng nghe khó thật sự.

Cái nghiên cứu lâu đời của Harvard bảo những mối quan hệ tốt đẹp giúp chúng ta hạnh phúc hơn. Vậy mình có hạnh phúc không khi những mối quan hệ quanh mình hay khiến mình trống rỗng thêm… và cảm giác trò chuyện hay viết xuống một mình vẫn xoa dịu mình hơn tất thảy những gặp gỡ ngoài kia.

Hôm nay mình cảm giác muốn trò chuyện gì đó khác ngoài mấy thứ phải nói. Mình kéo hết một lượt messenger hay zalo rồi nhận ra bản thân mình không đặt một mối quan hệ kiểu trò chuyện tâm sự bâng quơ được cả. Điều này xảy ra thỉnh thoảng, nhưng câu trên là kết luận của nhiều lần mình thử tâm sự và thấy ngắt kết nối. Thỉnh thoảng mình nghe kể những cuộc hội thoại của bạn bè với người khác, và mình tự hỏi sao quanh em không ai hỏi em mấy câu đó, không ai cho em cảm giác muốn hỏi câu đó. Câu đó giống như những câu chữ mình viết và gửi trên này vậy. Khác là ở đây mình không mong cầu điều gì từ đối phương, là phải nghe, phải hồi đáp… Mình cũng nghĩ điều đó là lý do nhiều người viết ở đây. Ở đây mình đọc và cảm giác bớt cô độc, dù mình không thực sự hiểu lắm bối cảnh nhưng cái cảm giác và cô đọng trong vài chữ khiến mình cảm giác có người tin tưởng sẻ chia chuyện với mình, và mình cũng phần nào vậy. Mình cảm thấy biết ơn vì trang website và việc mọi người viết ở đây lắm.

What do you think we are living for? Both you and I were born weak, and completely dependent on our parents. As useless babies, we eat, sleep, grow, learn to find food, and spend almost our entire lives sustaining ourselves, competing for influence, status, money, and so on, in the hope of securing a future free from hunger. Throughout this process, we constantly hurt each other, harm all living beings around us, and damage this planet. Then we find partners, have children, raise them, die, and this cycle repeats endlessly. So, what are we living for?
Currently, I’m only halfway through my life. To me, life is about expectations, pouring my heart into something, then facing failure and disappointment, sometimes, it also means putting my heart into something and succeeding. But every time I overcome a challenge, another one immediately appears. Life is nothing but a series of hardships. There’s never a real destination, never an achievement that is completely fulfilling. So, what am I fighting for when the ultimate and only real destination is death? And if I don’t ask myself these questions and live in ignorance, would I be happier? In the end, I just want to be happy. Money, love, fame,… what are they but means through which we hope to touch to happiness – a vague, shapeless happiness that I can’t even precisely define beyond its name.
Turning to existentialism, they tell me that I’m not alone in asking these questions and that I should live, that the meaning of life is to live and enjoy every moment, to live each second fully. I hear them, but I still don’t understand, and that answer doesn’t satisfy me.
Through your songs, your videos, your interviews , I know that at some moment, in some space, you and I have truly connected through this shared struggle. I don’t know what it means to live each second fully or how to do it, and even if I could, would it make me happy? Just this morning, through a long conversation with my friend, I found an answer for myself (though I also want you to know that this answer satisfies me for now, but I am not sure about the future so when it no longer feels right, I’ll tell you). She told me that I would feel good if I just did one thing at a time and focused all my thoughts on it without worry about the future, without worry about others’ looks. And I would be happy when, after each stage, I look back, reflect on myself, and see that I’ve improved no matter how much it is. Life is a series of challenges, and death is the final one, but we choose to live like we choose to play a game. We put our heart into overcoming each level because we enjoy focusing on the process of playing, and in the end, we feel happy when we see ourselves advancing from one level to another. You once said, “Don’t look back and just enjoy the ride,” but I think we need to look back, as long as we don’t only see the regrets but also see the progress, the changes in ourselves, to realize that we are gradually perfecting ourselves. That is the meaning of life: to conquer ourselves.

520

Vân còn nhớ ngày tớ hỏi sinh nhật cậu, cậu bảo:
“Ngày mà trong tiếng Trung phát âm gần giống “wo ai ni” (tôi yêu bạn)”
Khi ấy một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu tớ, tớ nói: “Cậu biết không? Ngày cậu ra đời, thế gian này lén lút nói với cậu rằng nó yêu cậu.”

Đến bây giờ tớ vẫn tin vào điều đấy. Rằng cậu xứng đáng được yêu bởi thế giới này, rất nhiều.
Cậu hay gọi tớ là mặt trời nhỏ, chiếu rọi và sưởi ấm cho cậu. Bây giờ tớ vẫn là mặt trời nhỏ, chỉ là không thể soi rọi tới cậu nữa. Dẫu vậy tớ vẫn rất vui vì trong một thời gian ngắn ngủi, tớ cũng từng khiến ngày dài của cậu tươi sáng hơn, vui vẻ hơn.
Rồi cậu sẽ lại có mặt trời nhỏ khác, bao bọc cậu bởi những hạnh phúc. Rồi tớ sẽ gặp ánh trăng của riêng mình, ôm ấp tớ bằng những dịu dàng.

20/5 – sinh nhật tuổi 25 của cậu, tớ mong cậu luôn yêu và được yêu,张先生。

Mấy hôm nay Sài Gòn vào mùa mưa rồi, mưa nặng hạt thật. Tôi tự thấy mình may mắn khi mà hai công việc hay chính xác hơn là hai công ty mà gần đây tôi làm việc đều ở lầu thấp và có góc nhìn ra trời mưa thật đẹp. Hiện tại tôi làm ở một khu được xem là nhà giàu ở Quận 2 dù rằng tôi chẳng ưng mấy cái giàu đó. Ở đây thưa người, đường xá thì rộng thênh thang, cây xanh nhiều. Mỗi lần trời mưa như trút nước xuống thì nhìn xung quanh hiu quạnh ghê gớm. Chổ trước của tôi thì ở kế bên một ngôi chùa, tầm nhìn thẳng qua từng mái ngói. Mỗi lần mưa xuống nhìn cả ngôi chùa và đặc biệt là từng dòng nước lướt trên mấy cái mái ngói kia nhìn hay lắm. Mưa thì tôi lười lắm, tôi nhớ cái thời cao điểm của dịch bệnh, đêm mưa nằm nhà ngủ thiu thiu. Rồi nhớ mùa mưa đầu tiên đi học đại học, cả đám không ai quen ai, bứng luôn cây dù của bà bán nước để che cho mấy đứa con gái không quen. Xong rồi cả đám con trai lại bứng cây dù trả lại chổ cũ, nhìn nhau cười ha hả rồi đội mưa chạy đi tứ tán. Tôi nhớ đâu cái thời hồi đó lúc mới lên Sài Gòn cũng mùa mưa, nhà ở lầu ba nhìn ra cái bãi đất trống. Trước mặt là không gian xa xăm của Quận 8. Nhìn có hiu quạnh kinh khủng. Cái hiu hắt quạnh quẻ đó ăn sâu và tôi như thể căn bệnh thấp khớp nơi tâm hồn, mùa mưa nào tôi cũng nhớ về. Mỗi lần nhớ vậy là tôi lại nghĩ đến mấy người quân nhân ở Đồng Tháp Mười, nhìn ra mấy cái chồi canh mà lòng buồn hiu hắt xen lẫn bao thứ cô liêu.

Dear friend,

Nếu bằng lời để bạn cảm được cái cảm giác ngồi từ hành lang nhà tớ nhìn xuống bậc cầu thang và mấy cái cây siêu to ở dưới sân cùng không khí mát mẻ sau cơn mưa thì chắc lẽ bạn cũng sẽ cảm giác dễ chịu bình yên nhiều phần.

Dạo gần đây của tớ không căng thẳng nhiều, nó trôi trôi nhưng chắc nhiều phần do trời nóng quá nên ít ỏi để cảm giác thật dễ chịu như hôm nay. Cả khi ghi mấy dòng này tớ cũng mới tập trung ngồi học một lúc rồi nữa. Vì lâu quá tớ chẳng học hành gì nên thấy có vui nhẹ.

Hôm qua tớ gặp cái bạn kia, tự nhiên suy nghĩ là tớ sẽ thích một người thế này. Một người ngồi đợi lâu chờ xét nghiệm và đợi tiểu phẫu nhưng không trách móc hay tỏ thái độ khó chịu. Cả nhổ xong mỏi mệt hay hôm qua cạo vôi xong đau nhiều cũng nhẹ nhàng cảm ơn chào tớ. Nhắn tin sau nhổ bảo có sưng nhẹ và đau đau thì vẫn cảm ơn vì đã hỏi thăm. Bảo ai đó thế này thế kia như vậy là quá nhanh nhưng cái cảm giác thiện lành và nhẹ nhàng làm tớ thấy ở họ có bình yên phần nào.

Hôm nay chị Loan gọi về nhà nói chuyện với hai bé ở quê. Bé Nho bảo sao lâu rồi mẹ không chở con đi học. Nghe thương thật sự. Chị Loan quyết định ôn thi và học ngành bs RHM sau khi đã có 2 đứa con ở quê và ở tuổi 33. Mỗi lần gặp chị là tớ cứ chìm sâu vào ngồi nghe chị nói về việc đi học lại sau mấy mươi năm, quá trình đấu tranh để ôn thi đại học, cả việc nhớ con rồi khóc, vừa nhồi một đống từ chuyên ngành và thi mãi miết… Tớ nể chị và gia đình chị thực sự. Chắc tớ nên đi học sau đại học sớm, chứ nghĩ viễn cảnh con khóc và vừa ôm con vừa học bài tớ thấy sợ hãi quá.

Chúc cho mọi người niềm vui và cơ hội gặp ai đó, làm gì đó lòng thấy nhẹ nhàng, nếu may mắn có thể có động lực làm gì đấy tốt đẹp.
– nhân một ngày mưa xong siêu mát.

Chào Absolute!

Vừa dứt xong đọc câu chuyện gần nhất kế trước. Và bỗng nhiên tôi da diết nhớ chính mình.
Hihi, thích nhỉ! Khi mình nhớ một người, mình hay tưởng tượng liệu người ấy có nhớ mình không, với cả, liệu có nhớ y chang mình mà chẳng nói chẳng hay cho mình biết, thích lắm nếu có người dành tâm trí cho mình như vậy. Nhớ chính mình, chứng tỏ, bản thân đang được quan tâm rồi nè 🙂

Có vấn đề, đầu tiên người ta hay nhìn từ nhiều khía cạnh. Cứ giả sử một khối lập phương có 6 mặt, là một vấn đề. Thì cách giải quyết ta được khuyên nên làm là hãy nhìn từ cả 6 phía. Vậy, chưa hề có cách nào là, tìm lối vào tâm của hình lập phương ấy, rồi nhìn từ tâm bên trong ấy thấu ra ngoài. Nhỉ?

Vậy là mình vừa đồng tình, cứ gặp vấn đề nào, đầu tiên, mình làm cho chính mình ngừng lại xíu, và nhè nhẹ đi vào bên trong, tìm xem nguyên nhân bên trong mình do đâu. Câu hỏi luôn là: mình đã sẵn sàng cho điều đó hay chưa? Sẵn sàng rồi, thì vấn đề trúng là gì?

Thường nhận ra một điều, mình thiếu nhiều lắm: thiếu cách sắp xếp khoa học, thiếu thời gian, thiếu tài chính, thiếu một lời yêu thương gửi tới,…
Luôn nhận ra một chân lý, mình đủ đầy cực kì: biết cách dừng lại, biết khóc, biết cười, biết yêu thương và biết người mình yêu thương là người nào.

Rồi, đến một ngày, mùa hè, năm 2024, năm mà mình hơn 30 tuổi. Những ý tưởng xuất hiện cực nhiều và giàu. Trí tưởng tượng như được khôi phục. Từ thời cấp 3, đêm nào cũng có hàng hà ý tưởng xuất hiện trong đầu trước khi đi ngủ, cực nhiều và hay lắm. Đặc điểm nhận dạng là hơi hốc hác, thiếu ngủ. Cứ ra ý tưởng hay là vuiiii gần chết, lấy gì hệ thần kinh giãn ra cho mà ngủ ngon lăn quay, sáng dậy mặt bơ phờ nhợt nhạt, nhìn rất là ngủ gật là phải.

Hay thật, lúc yên ổn và vị vòng lặp diễn ra, mình vẫn tạo cho bản thân bài tập tưởng tượng mỗi khi có thể: siêu thị nơi mình là khách trung thành cũng phối trí nay thế này, mai thế khác. Giữ thói quen đi siêu thị mỗi nơi ấy thôi, nằm trong thói quen tưởng tượng xem lần tới cách trang trí là gì nào.

Mùa hè vẫn ở đây. Sáng nay gặp lại T – một người mình từng thổ lộ rằng mình có tình cảm với bạn ấy. Nhiều tưởng tượng được tháo gỡ. Nhiều thứ hay hay hiện ra. Mình đã lời thêm một ngày hè mát mẻ.

Thế đấy, Absolute đọc hết hông á? Cho mình order một bài viết có miêu tả lúc bạn đang ở sân bay được không?

Lại một ngày trời kiệm nắng và tôi lại rơi vào trạng thái lửng lơ. Sợi dây hoài niệm dường như dài vô tận, tôi cứ ra sức kéo, kéo hoài mà chẳng với được đầu còn lại. Chìm trong vũng kí ức hỗn độn, bỗng dưng tôi thấy nhớ một người. Không phải ngoại, không phải một người quen cũ, không phải những người bạn thuở ấu thơ. Tôi nhớ chính mình. Tôi nhớ tôi của hai mươi năm trước, tôi của mười lăm năm trước, tôi của mười năm trước, tôi của năm năm trước, tôi của ngày hôm qua.
Việc nhận ra mình đã thay đổi nhiều đến nhường nào thật sự làm tôi hoảng sợ vì những thay đổi diễn ra quá từ từ và chậm rãi. Mỗi ngày lại có một điều gì bé như hạt bụi đắp vào chỗ này trong tâm hồn tôi rồi chỗ kia lại khuyết đi một một điều gì nhỏ xíu như vết xước.
Thỉnh thoảng tôi lại làm một vài điều mà mình không hay làm, có lúc tôi làm những thứ mà mình rõ ràng là không nên và tự nhủ đây là làn đầu tiên và duy nhất. Rồi bỗng một ngày nhìn lại, chỗ được đắp thêm vào đã từ lúc nào trở thành một cục u, vết xước ngày nào đã trở thành một lỗ hõm. Điều tôi không thường làm từ lúc nào đã trở thành thói quen, thứ tôi không nên làm và đinh ninh rằng mình chỉ thử một lần giờ đã trở thành một tật xấu không bỏ được. Tôi đã khác. Không hẳn là hoàn toàn xấu đi nhưng cũng không thể nói đã tốt hơn. Chỉ là tôi hiện tại không còn là tôi của ngày xưa nữa.
Và bỗng nhiên tôi da diết nhớ chính mình.

Định lên đây tìm gì đó để đọc nhưng rồi lại thấy câu chuyện của thanh niên Bàn Miêu. Tự dưng tôi có chút giễu cợt, chút chạnh lòng. Tôi thú thật chẳng buồn chi mấy cho cậu ta đâu. Chỉ là chuyện của cậu ta làm tôi nghĩ tới một người khác. Một người con gái mà tôi và cô có chút ái tình xen vào đường đời cả hai. Tôi chẳng bị cô ta lừa gì đâu, tôi khôn lắm. Thậm chí tôi làm khổ cô kha khá, tôi lãng tránh và cự tuyệt cô nhiều lần dù tôi cũng cảm thương tình cảm của cô dành cho tôi, dù đôi lúc tôi vẫn buông lời đắng cay về cô và những gã nhân tình của cô. Ừ, chính cái gã nhân tình đó làm tôi gõ bài này. Hắn là một con mèo mập, mèo thì không chắc nhưng mập thì chắc là mập rồi. Lúc đầu nhìn cái dáng vẻ mập mạp và cách ăn mặt có phần giống mấy tay buôn xe tôi nghĩ rằng cô ả chắc cặp một thằng con nhà giàu nào đó. Hai người thắm thiết như kiểu sắp cưới nhau, ảnh toàn hôn hít và du lịch. Cho đến một ngày, cô ả tạo Facebook mới, như một thói quen, ả gửi lời mời kết bạn cho tôi đầu tiên. Sau đó, tuyệt nhiên cô ả chẳng thèm nhắc gì đến thằng ú kia. Facebook của hắn cũng không còn cập nhật gì đó, tấm hình đại diện và ảnh nền hai người ôm hôn nhau vẫn nằm đó. Tôi khá khó hiểu không biết họ ra sao. Có lần gặp ả và đám bạn tôi, chúng nó đùa tôi rằng khi nào đến với ả. Tôi cười nói ả sắp lấy chồng mà. Ả nói “tôi đang ế để chờ ông”. Quái đản. Trong một lần say, tôi tò mò vào lục Facebook thằng béo kia có đăng tin gì trong các group công khai không thì phát hiện. Nó chỉ mới ra trường và nhỏ hơn bọn tôi gần 5 tuổi. Nó làm bán hàng và tìm job làm thêm ở mọi khung giờ từ sáng đến tối. Ngoài ra thì nó đi hỏi mua từ tour du lịch, ly starbucks, đồ CHARLES & KEITH, DIOR… Tôi đinh ninh nó có bồ mới rồi, mà mới thế quái nào khi nó còn để ảnh con ả kia. Tôi lờ mờ nhận ra vài điều, thật khốn nạn! Nhìn một người mình từng yêu, vẫn yêu mình và yêu một cách mù quáng lẫn ích kỷ chẳng dễ chịu tí nào. Năm rồi khi tôi nói tôi có người yêu, ả ta lại giở trò rươm rướm nước mắt kiểu em đã luôn chờ anh mà. Tôi cười khẩy hỏi cô ta về thằng ú độn kia. Ả lắc đầu và nói nó chỉ là thằng ngu, ả yêu tôi thôi và chỉ có tôi, ả khóc mà nó rằng ả đã luôn chờ tôi. Tôi cười mĩm và đáp “vậy bà chờ tiếp nha” rồi bỏ đi. Tôi thoáng nghĩ trong đầu “đúng là lũ ngu thì hay dính vào nhau”. Nghĩ lại mình cũng khốn nạn chẳng kém. Nhưng mà vui mà nhỉ? Không biết thằng nhóc ú độn kia đã khôn ra chưa, ảnh đại diện vẫn là hai đứa ôm nhau. Khốn kiếp thay cái con ả đó thật.

Nay mình đọc câu chuyện về cậu bé bên trung quốc và thấy buồn. Nỗi buồn này lâu chưa thấy, gần với cảm động, nên mình cũng ngạc nhiên.

Tôi không muốn ăn rau, tôi muốn ăn McDonald – câu này buồn thật. Đọc thêm đoạn chat thì mình thấy thương cảm cho cậu kia. Gia đình như thế thì chắc tuổi thơ không vui vẻ gì, người như thế thì có khả năng chịu đựng nỗi buồn, nhưng lại không biết cách vui. Rồi khi cái vui đến rồi đi, theo cách thức tàn nhẫn như vậy thì con người dễ sụp đổ. Những người như thế mình hiểu phần nào.

Đọc bình luận thì nhiều đứa hả hê. Bọn nó như mắc hận đàn bà 18 đời, và chỉ chờ những câu chuyện như này để xả ra dồn nén trong lòng. Nhưng câu chuyện thằng bé này đâu chỉ có cái ngu của nó. Còn nỗi buồn và sự tuyệt vọng. Không phải ai cũng có cơ hội hoặc may mắn để tự sửa sai và đi lên. Nó chết rồi mà còn chửi nó để tôn cao quan điểm cá nhân thì kém cỏi. Những thằng như thế thường không có lòng thương cảm, thiếu dịu dàng và không biết im lặng đúng lúc. Đứa gái nào lấy phải bọn này chắc bát hương cắm ngược trên bàn thờ.

Mình chẳng tôn vinh đàn bà. Đàn nào cũng ngu đần như nhau. Về góc độ sinh học thì đàn bà hơn được cái lỗ, và vì thế tuổi 18 20 giá vống lên trời, rồi sau đó tụt dần đều về 0. Đứa nào khôn khi biết giá trị sinh học (hay giá thịt hơi) tụt như vậy thì bồi đắp giá trị xã hội để bù vào, nhưng không, già rồi vẫn cư xử như công chúa ngủ trên giường. Nực cười là đọc bình luận thì đa số gái đều kiểu ước gì mình có người yêu như thế. Điều này thể hiện tư tưởng muốn có người cung phụng chiều chuộng, và lâu dài thành sự lợi dụng đổi trác như con bé nữ chính trong bài. Ở góc độ ngu đần và thể hiện sự ngu đần thì 2 giới ngang ngửa nhau, nhân sinh quan khác nhau nên mỗi giới thể hiện một kiểu ngu đần riêng. Đàn ông thì giận giữ cay nghiệt, đàn bà thì khóc lóc ước ao.

Cuối cùng chỉ có số ít bày tỏ lòng thương cảm và cầu mong. Cái gì tốt thường ít, con người cũng vậy. Cậu bé kia là người tốt, cậu sẽ đến nơi tốt hơn. Người tốt mà ngu thì thường gặp bi kịch, còn người ác thì không. Nên con người thường sẽ ác dần lên để sống.